loading...

* » » »

 Nhật ký đầu thai

Nhật ký đầu thai sv TienThinhPro(Admin)
* 06.06.2014 / 22:55
phần1 : đầu thai.
09.10.1990 trời mưa.. Có lẽ thượng đế đã khóc khi ngài đã đánh mất 1 thiên thần giống như tôi.
Trước khi đi ngài còn gọi tôi lại rồi dặn dò thêm:
_ @lekentchau ta đã sinh ra con, í lộn... Ta đã tạo ra con và có công dưỡng dục con, dạy bảo con nên thần. Giờ con đã là 1 thiên thần tuyệt vời. Nhưng con của ta, con biết không. Con đã lọt vào mắt xanh của hằng nga. Cái con mẹ này là dê lắm, thấy zai đẹp là chảy nước miếng à. Mà nge nói đâu thằng cuội đang còn tìm con tính sổ vì chuyện này đấy.
Ta không muốn xa con, nhưng ta buộc phải đưa con xuống hạ giới đầu thai làm người để giúp con tránh kiếp nạn này. Con thấy ý ta thế nào? Are you ok?
_ ok, lét gâu..
Thế là trong nháy mắt tôi đã ở trong bệnh viện nhi. Quái lạ thay, cái bệnh viện gì mà suốt ngày nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Nhiệm vụ của tôi bây giờ là tìm cho ra 1 đứa pé trông thật kute để đầu thai vào nó trước khi để thằng cha cuội tìm ra. Nge nói thằng này bị điên mãn tính nè..
Sau 1 thời gian rình rập, núp gió, chờ bão thì tôi cũng tìm ra. Chao ôi, 1 thằng pé trông rất kool.. Thoạt đầu mới trông thấy tôi cứ ngĩ nó là bi rain ^^.
Có 1 đám ngừơi đang vây quanh thằng pé để đón chào sự ra đời của nó.. Dường như chẳng có ai có thể thấy đc sự hiện diện của tôi.
Tôi đi xuyên qua họ, tiến gần lại thằng pé. Bỗng nhiên tôi đứng khững lại. Trời ơi, ánh mắt... Ánh mắt thằng pé đẹp mê hồn. Thằng wỷ này sát gái phải biết.. Nhưng rồi tôi cũ dứt đc ra khỏi ánh mắt đầy ma lực đó.
Tôi đưa tay đặt lên cu.. À dỵt mẹ nhầm. Đưa tay đặt lên cổ thằng pé rồi bóp lấy bóp để..
Chỉ mới dùng 1/12 phần công lực, thằng pé đã chết không kịp ngáp.
Niền vui chuyển sang nỗi buồn, hạnh phúc biến thành niềm đau. Tâm trạng của mấy người xung quanh bỗng nhiên thay đổi 1 cách chóng mặt.
Rồi bỗng từ đâu 1 phụ nữ mặc áo blue trắng lao vào. 1tay bóp mũi thằng pé, cô ta từ từ đưa miệng mìh đặt kề miệng thằng pé. Bây giờ tôi mới biết người hạ giới gọi đó là hun. Cô ta hun như chưa từng đc hun.. Đúng là đồ dê xồm, ngay cả đứa pé mà cũng ko tha. Chẳng khác ạ hằng nga ở trên thiên đình. Haizz... Chỉ tội ngiệp thằng nhỏ, chết rồi mà vẫn ko đc yên.
Không còn nhiều tgian nữa, tôi phải đầu thai vào thằng pé gấp.
Xẹttt một cái, như vừa chìm trong một giấc ngủ sâu. Mở mắt ra, tôi thấy mình đã trở thành đứa pé lúc nãy. Còn hồn ma thằng pé vẫn đứng đầu giường miệng lẩm bẩm. " ịt mẹ, thằng nào bóp cổ ông? "
mấy người xung quanh thì lại một lần nữa đột ngột thay đổi tâm trạng. Quái lạ, mấy người dưới này điên hết hay sao mà hết khóc xog lại cười?
Trong đám này có 2 người mà tôi ấn tượng nhất.. Khi lớn lên tôi gọi 1 người là bố, 1 người là mẹ.
Họ bảo họ sinh tôi ra, nhưng tôi đã chết. Và rồi bác sĩ lại sinh tôi thêm 1 lần nữa. Giờ tôi mới biết cái con mẹ đã hãm hiếp tôi trog bệnh viện là bác sĩ.. Càng ngĩ càng tức ma..
Và rồi Thời thơ ấu của tôi cứ thế mà êm đềm trôi đi cho đến năm tôi vào học cao đẳng...
Phần 2: thiên thần nổi loạn.
"Đỵt cụ nó, cuộc sống sinh viên sao mà khổ thế không biết". Đấy là câu nói mà mấy thằng trong phòng tôi thay phiên nhau nói.
Tuy là nói vậy cuộc sống ở đây cũng vui đáo để. Đầu năm tôi sống chung với mấy ông anh khóa trước.
Tối đến khoảng 12h đêm là mấy thằng rủ nhau trèo vào vườn nhãn nhà người ta. Ngồi ăn đến sáng mới về.
Chẳng qua là chủ nhà ở tít bên bình dương. Lâu lâu mới lên thăm 1lần..
Nhớ có lần đi ăn trộm xoài ông chủ.. Thế *** nào mà 2 ông anh lại xúi thằng em trèo lên bứt đi, Để anh đứng dưới canh cho. Đểu thế là cùng mà... Thôi thì đành vậy. Trèo lên cây xoài chẳng thấy đâu, thấy toàn gà.
Vừa thò tay túm đc 1 con thì rớt cái đệt xuốg đất. May mà không sao, trog tay lúc này vẫn còn ôm gà. Tiếp theo đó mấy thằng lủi vào nhà, mở cuộc họp đại hội võ lâm.. Bàn kế hoạch nên thả hay thịt. Suy đi tính lại, thằng kia ngồi ôm con gà mà nó chết lúc nào cũg chẳng hay. (con gà này bị chết ngạt do thằng kia bóp cổ vì sợ nó kêu)
thôi thì đành thịt vậy, mấy thằng lâu ngày rồi cũng chưa đc ăn thịt gà. Có lẽ là cả bọn đã quên mẹ mất mùi thịt gà nó ra làm sao rồi.
Mà chưa thấy ai ngu như bọn này nha, làm thịt gà xog. Lông lá gì chúng tống vào bồn cầu hết, ság ra bồn cầu bị tắc. Đã vậy còn gọi ông chủ đến thông, cuối cùng ông biết chuyện. Thế là khăn gói ra đi, đường anh anh đi. Đường tôi, tôi bước.
Sang phòng trọ mới lại gặp trúng game thủ. Chúng cày võ lâm suốt ngày các bác ạ. Bọn này hợp gu với mình đây.
Cái ngày 09.09.2009 kiếm thế ra đời, cả bọn quyết định bỏ võ lâm. Chuyển hết qua chơi kiếm thế.. Cả bầy đang đua top thì tự nhiên bị cắt mạng. Mới có 2tháng chưa đóng tiền mạng chứ nhiêu. Tiên sư nó chứ, bất công quá mà.. Thế là ngỉ game...
Phần 3: làm lại từ đầu.
Thi kết thúc học phần xong. Kết quả thi 5 môn, rớt 5 môn, thi lại qua 1môn, học lại 4 môn.
Một hôm nằm bắt tay lên trán suy nghĩ: mình lớn rồi, không thể suốt ngày lêu lổng như vậy được. Phải kiếm công việc gì đó đi làm thêm để bù lại số tiền đóg tiền học lại.
Thế là đi xin việc, cạnh trường có 1 quán net đang tuyển người trông quán. Chạy qua đó xin thử, bà mẹ nó thằng chủ quán nó phang ra 1 câu làm mình điếng người : em đếm xin việc ah? Thế Hồ sơ xin việc của em đâu?
Thằng này bị điên này, trông quán net thì cần chó gì phải hồ sơ? Thôi thì chiều nó vậy...
Chạy sang quán photo bên cạnh mua 1 bộ hồ sơ rồi điền đầy đủ thông tin vào.
Thằng cha chủ quán xem qua hồ sơ. Tới cái đoạn quan hệ với chủ hộ em ghi 2lần/tuần. Thằng cha đó há hốc miệng, ko biết như vậy là nhiều hay ít nhỉ?
Nhưng chẳng sao, cuối cùng cũng được nhận vào làm.
Công việc ở đây cũng nhàm, nhân tiện cày tiếp con cái bang phi phong 4 đang còn dang dở.
Làm ở đây cũng có lắm chuyện bực mìh..
Đang đi tống kim đứng top thì:
anh ơi tắt ứng dụng máy 2 dùm em, anh ơi sao em đăng nhập yahoo không đc?
Đúng là một lũ ngu tin học..
Có hôm có 1 ông vào nhảy au, tay đập bàn phím lia lịa. Đập mạnh đến nỗi dấu cách bị bung ra, đã thế miệng còn lẩm bẩm:" ịt mẹ, mất fi nít..."
còn có thằng siêu sao hơn nữa bắn đột kích cầm chuột bằng 2 tay rồi còn hỏi anh ơi sao em đi không được?
Như vậy vẫn còn đỡ đấy các bác ạ, có hôm em đang đi săn boss hoàng kim. Đến giờ boss ra thì có thằng chạy lại tính tiền, em đã bảo là ko phải trả.. Miễn cho nó 1 bữa. Thế mà nó vẫn đứng lì lại, khăng khăng đòi trả. Thế là em điên tiết lên nhảy ra đấm cho 2 đấm vào mặt.
Vụ việc đến tai chủ quán, khiếp... Cái thằng dở người này nó lại bắt em viết bản tường trình rồi kí tên vào đó.
Nhiều khi em nghĩ thằng này trốn trại này.
Lần này em đếch viết, thế là bị đuổi việc.
Vậy là lại lêu lổng mấy tháng trời.
Rồi lại 1 hôm nằm bắt tay lên trán tiếp tục suy nghĩ. Nhớ lại cái thời vàng son.. Lúc đang ở trên thiên đình phiêu diêu, tự tại là thế.. Chỉ tại cái ả hằng nga khốn nạn. Lại thêm cái thằng cuội khố rách áo ôm kia nữa. Chúng đã hại mình ra nông nỗi này..phải xa thượng đế yêu quý..
Lại nói về thượng đế, lâu rồi chưa được nói chuyện với ngài.. Cho nên phải quyết định biên thư về hỏi thăm sức khoẻ ngài, tiện thể điều tra xem tình hình ở trên đó thế nào.?
Phần 4: biên thư..
trần gian
1 2 3...5 »

Lượt xem: 3317
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...