loading...

* » » »

 Nhật ký dạy chồng của hổ cái (Full)

Nhật ký dạy chồng của hổ cái (Full) sv TienThinhPro(Admin)
* 13.01.2016 / 13:58
Tên truyện: Nhật ký dạy chồng của hổ cái
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Tình trạng: Hoàn

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái là câu chuyện về Đậu Phù, một cô nàng sinh vào 0 giờ 0 phút 0 giây ngày 1 tháng 1 năm con hổ. Cô là một cô gái khá thực tế và luôn thể hiện bản chất của một cô gái sinh năm hổ.

Vào thời khắc cô bước sang năm bản mệnh thứ hai của mình, một thằng bé chừng bảy tám tuổi đột nhiên xuất hiện trong căn hộ của cô và tự xưng là… chồng của cô từ… kiếp trước.

“- Ngươi là yêu nghiệt phương nào?

- Hãy cùng ta về nhà! – Thằng bé nói, giọng ngọt ngào, nhẹ nhàng khiến lòng tôi mềm nhũn.

- Xin lỗi. Tôi không quen biết cậu. Khổng Tử từng nói, không được để người lạ vào nhà, cũng không được vào nhà người lạ. Thế nên mời cậu mau rời khỏi đây, nếu không thì đừng trách tôi “tiên lễ hậu binh”[1], không khách sáo với cậu.

- Hóa ra đúng là em chẳng nhớ gì cả. Quả nhiên Diêm Vương đã không lừa ta.

Nói đến đây, nó khẽ thở dài. Dáng vẻ đăm chiêu, u buồn kiểu người lớn của cậu nhóc lập tức làm sống dậy tình mẫu tử tiềm tàng trong tôi. Không nén được lòng mình, tôi xoa lên cái đầu rậm tóc của nó, không ngờ nó lại tránh né.

- Đầu của ta, sao có thể tùy tiện sờ như vậy?

Tôi chộp lấy bàn tay nóng như lửa của nó, bực tức nói:

- Cái đầu cậu chứ có phải là cái mông hổ đâu?

Thằng bé cũng tức tối, lông mày dựng lên, còn mắt thì trợn ngược:

- Chỗ nào của hổ cũng không được tự tiện sờ vào.

Đúng là vừa tức vừa buồn cười, tôi đột nhiên ra tay, véo vào hai bên má thằng bé, lắc mạnh:

- Chị đây không chỉ sờ mà còn véo nữa. Cậu định thế nào? Định cắn chị đây chắc?

Sau đó, thằng bé cắn thật. Hai hàm răng sữa đều tăm tắp của nó in dấu sâu hoắm trên mu bàn tay, khiến tôi đau đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa…

- Giờ trên cơ thể em đã có dấu tích của dòng tộc ta. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, em sẽ đi đến chỗ Diêm Vương bỏ kiếp luân hồi, cùng ta quay về thiên giới…”

Với sự xuất hiện đầy bất ngờ của “người chồng bé con” có phép thuật này thì cuộc sống của Đậu Phù sẽ bị đảo lộn ra sao? Và cô sẽ phải làm thế nào để kháng cự lại khi “người chồng bé con” bỗng chốc biến thành một chàng trai đẹp mê hồn? Nhất là khi người đó lại là người sẵn sàng vứt bỏ tất cả, hy sinh tất cả để đến kiếp này sống cùng cô?
CHƯƠNG 1 – Tôi là một con hổ cái
Tôi họ Đậu, tên chỉ có độc một chữ Phù1.
Tôi cho rằng, bố muốn dùng cái tên “bốc mùi” này để rèn luyện, giúp tôi có được sức chịu đựng tâm lý mạnh mẽ cũng như khả năng chống chọi với những đòn công kích từ bên ngoài. Ông cũng không hề uổng công vô ích. Ít ra hồi học lớp Ba, tôi đã vô số lần giành được danh hiệu cao quý, ấn tượng – Hổ cái.
Năm nay là năm Dần, cũng là năm bản mệnh của tôi.
Giờ sinh của tôi là lúc O giờ O phút O giây ngày mùng Một Tết.
Thế mà bố mẹ tôi cũng chẳng có thời gian chúc mừng thời khắc quan trọng này của cô con gái hai mươi bốn tuổi đời.
1 “Đậu Phù” tiếng Trung đọc là “Dòu fú”, gần giống với âm đọc của từ “Đậu hủ” là “Dòufu”. Mà từ “Hủ” lại có nghĩa là thối nát, vì vậy nhân vật cảm thấy cái tên Đậu Phù của mình rất tồi tệ, khiến bản thân phải chịu nhiều đả kích từ những người xung quanh mà rèn luyện được khả năng chịu đựng và tinh thần phản kháng mãnh liệt ngay từ bé.
Họ dành cả kỳ nghỉ Tết theo đoàn du lịch đi châu u nửa tháng. Như thế cũng tốt, họ khỏi phải khổ sở chen chúc xe cộ mấy ngày Tết.
Trong lúc những người dẫn chương trình chào xuân đang nhiệt tình, hào hứng đếm ngược, tôi vừa lẩm nhẩm một khúc nhạc vui vẻ vừa thay bộ nội y màu đỏ mua ở siêu thị, soi mình vào chiếc gương đặt trong căn hộ nhỏ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, ưỡn ẹo với các tư thế khác nhau.
Cũng trong thời khắc đó, bên ngoài cửa sổ rền vang tiếng pháo nổ, phá tan cảm hứng tạo dáng của tôi.
Ngoáy ngoáy lỗ tai, tôi quay người lại, sau đó giật nảy mình.
Ở chỗ bộ sofa đang bày đầy các loại đồ ăn vặt bỗng xuất hiện một thằng bé chừng bảy, tám tuổi, mặc trên người bộ quần áo bông màu đỏ pha vàng vô cùng vui mắt, chắp hai tay sau lưng, đứng đó đầy oai vệ. Nó có cặp lông mày rậm, đôi mắt to, trông khỏe mạnh hoạt bát, cực kỳ đáng yêu.
Vậy là, tôi đứng ngây ra đó với bộ nội y màu đỏ sẫm trên mình.
Đây là tầng chín, các cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, hơn nữa đều là loại hai khóa chống trộm. Theo cách người ta hay nói, thì đến con ruồi cũng không lọt qua được. Vậy thằng bé đang đứng sờ sờ trước mặt tôi đây ở đâu ra?
Trong tình huống kỳ lạ này, tinh thần mãnh hổ được hun đúc bấy lâu nay của tôi đã thật sự phát huy tác dụng. Tôi ngẩng cao đẩu, ưỡn ngực, hít sâu, giọng nói kiên định, hỏi:
- Ngươi là yêu nghiệt phương nào?
Thằng bé nghe xong, nhíu cặp lông mày đen nhánh nói:
- Hãy cùng ta về nhà! – Giọng nói ngọt ngào, nhẹ nhàng khiến lòng tôi mềm nhũn.
Lúc này, tôi đã bước đầu nhận định sinh vật trước mắt không phải yêu nghiệt quái quỷ gì mà là người ngoài hành tinh. Tự nhiên tôi nghĩ mình không thể thua kém khí thế so với nó, dù có làm mất mặt loài người, cũng không được tỏ ra vô lễ gây ảnh hưởng xấu đến danh dự của đất nước Trung Hoa. Thế nên tôi lạnh lùng hứ một tiếng:
- Xin lỗi. Tôi không quen biết cậu. Khổng Tử từng nói, không được để người lạ vào nhà, cũng không được vào nhà người lạ. Thế nên mời cậu mau rời khỏi đây, nếu không thì đừng trách tôi “tiên lễ hậu binh” *1, không khách sáo với cậu.
Thằng bé nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vừa như có chút bối rối lại vừa như đã hiểu. Nó nhảy phóc lên tay vịn ghế sofa, động tác vô cùng nhanh nhẹn, uy phong, sau đó, dùng cặp mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào tôi mà nói:
- Hóa ra đúng là em chẳng nhớ gì cả. Quả nhiên Diêm Vương đã không lừa ta.
1 Tiên lễ hậu binh: Trước tiên dùng đạo lý thuyết phục, sau đó mới dùng đến vũ lực để áp chế.
Nói đến đây, nó khẽ thở dài. Dáng vẻ đăm chiêu, u buồn kiểu người lớn của cậu nhóc lập tức làm sống dậy tình mẫu tử tiềm tàng trong tôi. Không nén được lòng mình, tôi xoa lên cái đầu rậm tóc của nó, không ngờ nó lại tránh né.
Bàn tay nó muốn hất tay tôi ra, tay nó không hề yếu chút nào:
- Đầu của ta, sao có thể tùy tiện sờ như vậy?
Tôi chộp lấy bàn tay nóng như lửa của nó, bực tức nói:
- Cái đầu cậu chứ có phải là cái mông hổ đâu?
Thằng bé cũng tức tối, lông mày dựng lên, còn mắt thì trợn ngược:
- Chỗ nào của hổ cũng không được tự tiện sờ vào.
Đúng là vừa tức vừa buồn cười, tôi đột nhiên ra tay, véo vào hai bên má thằng bé, lắc mạnh:
- Chị đây không chỉ sờ mà còn véo nữa. Cậu định thế nào? Định cắn chị đây chắc?
Sau đó, thằng bé cắn tôi thật…
Thằng bé ngoảnh đầu, hai hàm răng sữa đều tăm tắp của nó in dấu sâu hoắm trên mu bàn tay, khiến tôi đau đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa.
Ngay sau đó, thằng bé lại nói mấy câu làm tôi không khóc nổi nữa:
- Giờ trên cơ thể em đã có dấu tích của dòng tộc ta. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, em sẽ đi đến chỗ Diêm Vương bỏ kiếp luân hồi, cùng ta quay về thiên giới.
Tôi quay cuồng nhìn sinh vật lạ có bộ dạng nghiêm túc trước mặt, dè dặt hỏi:
- Mẹ cậu họ gì?
- Dòng tộc của ta không có họ. Sau này, em ắt sẽ nhớ ra tên của mẫu thân. Bây giờ, ta có nói nhiều cũng vô ích.
1 2 3...78 »

Lượt xem: 7789
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...