loading...

* » » »

 Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game 2 (Chap 1 - 43)

Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game 2 (Chap 1 - 43) sv TienThinhPro(Admin)
* 22.01.2016 / 23:15
bây giờ.- Linh thảng thốt

_He he, khỏi lo, anh khỏe lắm.- tui cười khì khì

_Khỏe gì? Đem dẹp đi, em pha cacao cho uống.- Linh gắt

_Ây, mới qua mà sếp đã vậy rồi.

_Hứ, sữa với cacao anh để đâu?

_Ở trong tủ đó, cái cửa trắng trắng ngay kế cái lò nướng đó.- tui nằm bẹp trên bộ sofa, khua khua tay “chỉ đạo”.

“Cạch!”- đặt lon sữa đặc với hũ Milo xuống, Linh bắt đầu hí hoáy làm.

_Mà em qua đây với ai vậy?- tui hỏi

_Chị họ em.

_Ờ, ai đưa em qua nhà anh?

_Thì chị em chứ còn ai.- Linh cầm muỗng khoáy khoáy ly sữa.

_Hồi nãy sao anh thấy em có một mình à?

_Thì chị em về rồi. Nè, uống đi.

Linh đưa ly sữa ra trước mặt tui.

_Em không uống à?

_Hông…

_……..

_Anh….- Linh lay lay tay tui

_Ái ì(Cái gì?)- tui vừa uống vừa trả lời.

_Em muốn ăn kem….

_Còn ác dữ hơn nước ngọt nữa, trời lạnh mà cô đòi ăn em à cô kia? Cái tật không bỏ.- tui nheo mắt

_Đi mà, trong nhà ấm mà.- Linh năn nỉ bằng….ánh mắt mèo con….

Thề có trời, ông già tui còn phải động lòng chứ nói chi tui….

_K….kh…khô….n…

_Sao hả anh?- Linh chớp chớp mắt ra vẻ thích thú

_Ứ….aaa….thôi được rồi.- sau bao tháng ngày vẫn bị khuất phục bởi chiêu này, lợi hại quá. Kệ, mốt mình đi tập ánh mắt con chó, xin gì mà không được

Trở lại hiện tại…..

_Hello?

_Đang làm gì vậy sếp?

_Đang tập đàn hi hi…-giọng Linh tinh nghịch

_Đàn gì?

_Piano.

_Ồ….anh cũng đang tập chơi đàn.

_Hả? Anh tập piano hả?

_Không.

_Chứ đàn gì?- Linh tò mò

_Đàn …hí…hí….hí

….bà

_Chơi đàn….bà?- Linh ngây ngô

Rồi như chợt hiểu ra, em hét thẳng vào điện thoại:

_Đàn bà cái đầu anh! Anh mà léng phéng với con nào là chết với tui!!!

Điếc luôn lỗ nhĩ….tui cứ ừ ừ, không biết đường đâu mà lần. Làm một tràng chừng mười phút, Linh bắt đầu dịu lại.

_Mốt hông có nói bậy nữa nghe chưa?

_Dạ…em lạy sếp.- tui nhăn nhó

_Thích nói bậy, cho bỏ cái tật.- Linh nguýt dài

Nói chuyện chán chê, tui đi tắm. Tối, chị Hạnh tới chở tui đi ăn. Làm một tô bún bò Huế, no óc ách.

Về nhà nằm chổng vó ra vọc điện thoại. Mai là đi học rồi, không biết làm sao nữa. Nghĩ ngợi miên mang rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng dậy, trời teo muri, cầm điện thoại lên, tin nhắn chúc ngủ ngon của Linh. Giờ mới thấy mình vô tâm quá.

Thay đồ xong rồi ngồi chờ bà chị, tận 8h20 mới học. Bảy giờ rưỡi chị Hạnh tới. Tót lên xe, ngồi một lúc thì sực nhớ ra chuyện lúc nãy, nhắn ngay cho Linh cái tin chào buổi sáng.

Ngôi trường mới dần dần hiện ra, nó không lớn lắm, nằm trong khuôn viên của nhà thờ. Trường tư nhân, lại theo đạo, có lẽ sẽ không mấy khó khăn để hòa nhập.

_Để chị dẫn em vô.- Chị Hạnh dừng xe

_Thôi chị, em tự đi được rồi.- tui thoái thác

_Nghe lời chị, ngày đầu đi học mà.

Nói đoạn chị xuống xe, đi chung với tui vô trường. Trường này gộp chung từ lớp 1 tới lớp 12, nhưng chỉ có lác đác hơn trăm học sinh.

_Nè, nhớ locker của em ở chỗ nào không?- chị hỏi

_À, ngay đây nè chị.- tui chỉ tay về phía phòng ăn.

_Ừ, vậy thôi chị về á nha.- chị Hạnh cười

_Dạ, he.

Rồi chị bước đi, tui một mình đứng trước phòng ăn, học sinh đứng lóc nhóc ở locker lấy đồ. Bước vào, hàng ngàn cặp mắt (phóng đại 1 chút) nhìn về phía tui như muốn ăn tươi nuốt sống. “Thôi, chết *beep* tui rồi”

_Ê nhóc!

Đang đứng như trời trồng thì có đứa vỗ vai tui, giật bắn người.

_Hả?- tui ngơ ngơ

Một thằng trung người, không to con lắm, không mập, không ốm, không trắng, không đen, để tóc Hàn Quốc hiện ra trước mắt tui.

_Học sinh mới hả?- nó hỏi

_Ờ.

_Lớp mấy?

_Mười một.

_Tên gì?

_T.

_Ừm, có gì thì chú cứ kêu anh, lát nữa anh dẫn đi cho biết lớp.

_Ơ…ờ…

Rồi thằng chả quay ra thông báo với “Hội người Việt”:

_Ê, học sinh mới nha, Việt Nam nữa này!

_Ố ồ…cứ tưởng Trung Quốc!- tụi nó “ồ” lên

Bộ nhìn tao giống Tung Của lắm hay sao?

. Đứng đực ra đó như thằng bựa nhân.

Mười phút sau….

_Ê, tí nữa chú học cái gì?

_Ơ, ờm, tiết đầu….Bible???- tui nhăn nhó ngó cái lịch học. Học kinh thánh là học cái giống gì?

_Ừ, đi theo anh.- thằng chả ra hiệu cho tui

_Anh tên gì?- vừa đi, tui vừa tranh thủ bắt chuyện

_Vinh.

_Ồ, qua đây học lâu chưa?

_Cũng được mấy năm rồi.

Tới cửa lớp, ông Vinh dặn tui:

_Lát nữa, không biết lớp thì hỏi cái thằng đầu quắn quắn đeo kính cận đó, nó chỉ cho.- Vinh chỉ tay vào phía trong lớp.

_Ok, cảm ơn anh.

Bước vô lớp, mấy chục cặp mắt nhìn tui, đủ các nước, trong đó phần đông là Việt Nam. Ngơ ngáo bước tới cái bàn trống, để cặp sách xuống, ngồi vào chỗ thì:

_Này, chỗ của mình.- có giọng thánh thót phía sau lưng tui.

_Hả?- tui quay ngoắc lại.

_Chỗ của mình.

Cô bé mang cái kính Nobita, để tóc đuôi gà, hai tay cầm cái balô mèo Kitty, nhìn xinh ơi là xinh

_Này, nhìn gì vậy?

Ngẫm 2 - Chương 3

Chap 3: Ma cũ – Ma mới

_Xin lỗi.- tui khoác vội balô lên vai rồi bước qua bàn kế bên.

_Cảm ơn.- cô bé đó quay đi.

Bước qua bàn kế bên, có một nhân, cũng là Việt Nam, cũng cận thị, nó ngồi nhương nhướng đôi mắt chừng như thiếu ngủ đã lâu nhìn tui.

_Tôi ngồi đây được chứ?- tui nói

_Ừ, ngồi đi.- nó mắt nhắm mắt mở trả lời

_Học ở đây lâu chưa?- nó hỏi tui

_Không, năm nhất.

_Ờ, vậy hả? Tao cũng mới chuyển qua.

_Ma mới luôn à?

_Tao tưởng mày học ở đây lâu rồi chứ.- nó nói

_Mày tên gì?

_Mẫn. Mày?

_T.

_Ờ.

Vậy là có người chung hội ma mới rồi, cũng đỡ cô đơn.

“Các em giở sách ra, trang 15!”…bắt đầu vào tiết học, môn này quả là khó đỡ, tui với thằng bạn mới quen cứ vật vựa.

Hết tiết, tui ngáp ngắn, ngáp dài xách balô ra cửa lớp. Vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn. Xong xuôi, đi ra, vừa đi vừa cầm cái thời khóa biểu mà soi. Lớp kế tiếp là Tiếng Anh, phòng số 6B. Ở đâu?

Chạy về lớp kiếm thằng đầu quắn mang kính cận nhưng không có ai. Mới vô ngày đầu mà trễ rồi, gặp ngay môn chính nữa chứ. Chết chết!!

Chạy vòng vòng như thằng hâm, ngó hết phòng này qua phòng khác, phòng 6B nằm chỗ nào? Cái trường nhỏ như cái lỗ mũi mà sao rối rắm quá. Nhìn đồng hồ, 9h10, trễ cha nó 10 phút rồi. Tui quáng quàng chạy, nhắm mắt nhắm mũi đâm sầm vô người nhỏ con gái đang bê chồng sách cao ngất ngưởng “Rầm!” một cái. Chồng sách đổ ào xuống đất. Đã trễ lại còn gặp chuyện nữa.

_Xin lỗi, xin lỗi, bạn có sao không?- cô bé thốt lên

Lạ thật, đáng lẽ người xin lỗi là mình mới đúng, nhưng mà thay kệ, không sao là được rồi.

_À, ừm, mình không sao.

Nói đoạn, tui toan bước đi, nhưng nhìn một mình cô bé cắm cúi nhặt lại mấy quyển sách thì cũng chạnh lòng.

_Để mình.- tui bước tới, xắn tay áo rồi khom lưng xuống nhặt từng quyển sách.

Một lúc sau cũng xong…

_Cảm ơn nha.- cô bé gật gật đầu

_Ừm, mà bạn đi đâu mà đem theo nhiều sách vậy?- tui hỏi

_À, mình lấy tài liệu cho thầy.

_Bạn biết phòng 6B ở đâu không?

_À, phòng mình đang học, bạn là học sinh mới à?

_Ừ, năm nhất.

_Đi theo mình, sắp tới phòng 6B rồi.- cô bé ra hiệu cho tui

Mừng rơn, tui tót theo ngay. Rồi tới nơi, tui mở cửa giúp cô bé.

_Em đi đâu mà lâu quá vậy?- một ông ú ú, tròn tròn, quả đầu hói
« 1 2 3 4...39 »

Lượt xem: 126232
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...