loading...

* » » »

 Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game 2 (Chap 1 - 43)

Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game 2 (Chap 1 - 43) sv TienThinhPro(Admin)
* 22.01.2016 / 23:15
bóng lộn đứng đó vừa lắp máy chiếu vừa quay ra nói, chắc là thầy giáo.

_Tại nhiều sách quá mà thầy Smith.- cô bé trả lời rồi đặt chồng sách xuống bàn

_À, đây là học sinh mới nha thầy.

_Hả? Cậu đó à?- ông thầy chỉ tay về phía tui.

_Dạ, học sinh mới.- tui gật đầu lia lịa

_Ok, em chọn chỗ ngồi đi.

Ngó nghiêng thì thấy một nhóm con trai Việt Nam, có cả thằng Mẫn. Tui nhanh nhảu xách balô đến chỗ tụi nó ngồi.

_Hêlô ma mới.- một thằng giơ tay ra chào tui

_Chào.- tui cũng gật đầu chào lại.

_Giới thiệu chút coi.- một thằng có vẻ “gấu” hất hàm hỏi

_T, mười một.

_Vậy à? Tao tên Huy, nhưng ở đây ai cũng kêu là David, cùng khối với mày.- thằng cận tóc quăn lúc nãy Vinh chỉ tui, nói.

_Thông, cùng khối.- một đứa khác trong nhóm, nhìn có vẻ hiền.

_Ừ, vậy à…

Duy chỉ có thằng “gấu” hỏi tên tui thì không giới thiệu gì, nó nằm bẹp ra bàn.

_Trật tự nào! Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học, các em học sinh mới đứng lên giới thiệu cho tôi nào!- ông thầy dõng dạc

Chỉ có mình tui với thằng Mẫn đứng dậy.

_Bây giờ thì tới lượt học sinh cũ nào.

Cuối cùng cũng đến, tui đang muốn biết thông tin của thằng “gấu” nằm bẹp. Lần lượt các học sinh cũ đứng dậy giới thiệu về mình. Cô bé giúp tui tìm phòng khi nãy tên là Như, cùng khối, học sinh đứng hạng nhất trường năm ngoái. Thằng David đứng thứ nhì.

Tới phiên thằng “gấu”.

_Hải, mười hai.- nó thiểu não

_À….ừm…

“Rengggg!!!!” hết tiết hai, nghỉ giữa giờ.

Đói bụng quá, ăn sáng phát. Chạy xuống dẹp tập sách rồi tui đi mua đồ ăn sáng. Mua cái hamburger trong máy bán hàng tự động rồi đem bỏ vào microwave, lát sau lấy ra ăn, nóng bỏng mỏ. Vừa ăn vừa rảo bước vòng vòng trường. Đi ngang qua dãy phòng học bỏ trống thì bắt gặp cô bé mang kính Nobita lúc sáng, hớt hải chạy ra:

_Này! Giúp mình với!

_Chuyện gì?

_Có người bị đánh ở ngoài hành lang, bạn ra ngăn lại đi.

_Ơ…ừ, bạn đi báo giám thị đi.- tui nói chạy như bay ra ngoài hành lang.

Ở đây khuất, bẩn, đầy bụi. Chắc lâu lắm không có người lên. Trước mặt tui là một thằng nhóc người Việt Nam đang cố chống trả lại hai tên Hàn Quốc. Các “oppa” đánh đấm ra dáng phết, thằng cứ như cái bao cát vậy.

_Ê! Tụi bây làm gì vậy?!- tui nhảy ra, cố gắng can.

Giằng co một lúc, tui cũng kéo được thằng nhóc ra khỏi hai tên “oppa”.

_Mày là thằng nào?!

_Không là ai cả, làm gì tụi mày đánh nó?!

_Không phải chuyện của mày, biến đi!

Nói rồi nó thẳng tay đấm vào ngực tui, khá mạnh. Tui loạng choạng, suýt nữa thì ngã chổng vó. Tụi nó lại lôi đầu thằng nhóc ra bem. Nén đau, tui đứng dậy, nhào tới ăn thua đủ với tụi nó luôn. Thằng “oppa” đánh tui đang hăng say đấm thằng nhóc nên không biết tui ngay sau lưng nó. Dùng hết sức, tui lấy tay kẹp cổ nó lại thật chặt. Nó vùng vẫy mạnh quá, nên tui đành phải lên gối vào hông nó. Lên gối tới cái thứ 3 thì nó nằm xuống phủ phục, thấy vậy tui cũng thả ra, nó nằm sấp xuống, ôm hông thở như người sắp chết.

Thằng đồng bọn của nó nhìn có vẻ ốm yếu hơn, nó đứng đó trân trân nhìn tui, chắc do bất ngờ quá.

Đúng lúc này thì ông Vinh với một ông khác to con đi lên cùng với cô nàng mang kính Nobita. Giám thị đó hả?

Thấy ông Vinh, hai thằng “oppa” có vẻ sợ, thằng bị tui đánh được đồng bọn dìu đi, có vẻ nó đau lắm.

_Ê, thằng kia, sao mới đầu năm vô đánh nhau rồi mậy!?- ông Vinh quát tui

Không để tui trả lời, cô bé mang kính Nobita giải thích giúp ngay:

_Là em nhờ bạn đó giúp mà anh. Tại em thấy Thông bị đánh nên em mới nhờ bạn đó giúp.

_Hả? Vậy à, vậy anh xin lỗi chú.- ông Vinh nói

_Còn thằng kia! Mày làm gì mà bị đánh?!- ông Vinh túm thằng nhóc lên

Ra là thằng Thông, thằng lúc nãy trong lớp Tiếng Anh.

_Lát nữa em kể sau, giờ em bận việc.- nó lờ đờ nói rồi phóng thẳng xuống cầu thang.

Ông vì mày mà bị bem trầy vi tróc vẩy mà tiếng cảm ơn cũng không có. Mày mà không phải Việt Nam là ông cho mày ăn hành

. Tui ra vẻ khó chịu nhìn theo thằng Thông.

_Tay bạn chảy máu kìa.- Kính Nobita nói

_À, không sao, nhẹ thôi.- cùi chỏ chảy máu, đau bỏ, nhưng mà cái tính tự ái nó không cho tui nhận rằng mình đang đau thấy tía.

_Để mình lau cho.

_A…ừm…- tui ậm ừ.

Cô bé lấy chai nước trong balô ra rửa vết trầy cho tui, lấy khăn giấy lau rồi tỉ mỉ lấy băng keo cá nhân băng cho tui. Băng keo “Hello Kitty”

_Cảm ơn.- tui nói

_Không có gì.

_Bạn là học sinh mới à?- cô bé đẩy cái kính hơi trễ xuống mũi của mình lên

_Ừ, mình mới chuyển tới.

_Mình tên Mi. Rất vui được gặp bạn.- cô bé cười

_Mình cũng vậy.- tui cười theo, liếc mắt nhìn đồng hồ thì trễ bà nó mười lăm phút.

_Chết, thôi, mình đi đây, bye.- tui, ba chân bốn cẳng chạy vọt đi.

_Ơ…- cô bé có vẻ hơi bất ngờ.

Kệ, chỉ mong là không bị tardy*. Cầu trời cầu phật!

*Khi đi trễ thì sẽ bị ghi tên, nếu bị tardy nhiều lần sẽ dẫn tới bị phạt.

Ngẫm 2 - Chương 4

Chap 4: Ngày 12 tháng 11

_Có thiệt là mày quyết định vậy không?

_Chắc vậy, cũng hai tháng rồi, giờ xong xuôi rồi….- tui cười nhạt

_Ờ…

_Mà….. ậu mợ nó! Tao éo có quên được!- tui nói, giọng khản đặc, đập trán thùm thụp xuống bồn rửa mặt một cách đau khổ.

_Thì quay lại với nó đi.

_Không được. Có quay lại thì cũng không chắc gì được lâu. Vết nứt thì còn mãi…

_Mày bớt triết lí cùn, triết lí đụt giùm tao. Mày còn yêu thì mày quay lại thôi. Có gì khó đâu?

_Nhưng mà….mẹ kiếp!!!

“Xoảng!”,- tui đấm thẳng tay vào tấm gương. Nó vỡ ngay tức khắc, tay tui thì lấm tấm máu.

Nhìn vào gương, tui không còn nhận ra mình, ừ, bể mợ rồi, lấy gì nhìn ra.

Rửa mặt. Mở tủ y tế lấy cây nhíp, băng bông, thuốc đỏ. Băng bó xong, tui gỡ cái gương cũ xuống đem bỏ, kéo tấm gương mới ra treo lên.

Vậy là trở lại sống cái kiếp độc thân, cục súc của mình được hai tháng rồi. Khá là buồn và chán. Ôi, con gái. Chung quy cũng do cô ta xuất hiện mà tôi mới ra nông nỗi như vầy. Tặc lưỡi, kéo thùng bia dưới gầm giường ra, nói là thùng nhưng chỉ là cái hộp đựng giày cũ, tui nhờ ông anh họ mua bia về giùm. Bật lap lên, nhìn màn hình, tay cầm lon bia rồi lại bỗng thấy bần thần.

Nói là không thể quên này nọ, nhọ nhăng nhưng tui cũng đỡ nhớ hơn phần nào rồi. Nhớ hồi đó lúc mới yêu thề sống chết mãi bên nhau, blah blah blah…. Đủ kiểu, lố thật

Tử vi nói đúng, tui-cung Xử Nữ, hễ không còn yêu là dứt khoát ngay và luôn. Thà làm FA còn hơn bám dính cứ như con đĩa

. Nói chung, tui không phải kẻ lụy tình.

“Tít tít tít!”

_Gì?- tui giật mình, bật máy và gắt vào điện thoại

_Đi ăn yogurt mày.- giọng thằng Mẫn sang sảng

_Hết tiền.- tui đáp gọn lỏn

_Mày xạo, mấy bữa trước tao thấy cái bóp mày còn dày cui.

_Độn giấy vụn giữ sĩ diện với gái chứ gì

, mày đi đi, dạo này tao rách lắm.

_Tao bao.-

_Ờ, tao đang mệt, qua rước tao đi.- tui cười đắc thắng

_Mày quần quá, mười lăm phút nữa tao qua, ra cho lẹ nha con.

_Ờ, tao đợi. Hé hé.

Cúp máy, bò xuống giường, bò vô nhà tắm. Miệng lẩm bẩm chửi mẹ thằng điên, sáng chưa ăn sáng mà kêu đi ăn yogurt. Ngó lại đồng hồ, một giờ chiều, mình ngủ dậy hơi trễ…

“Rột rột, roẹt roẹt!!”, súc miệng, thay đồ,
« 1 2 3 4 5...39 »

Lượt xem: 125504
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...