loading...

* » » »

 Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game

Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game sv TienThinhPro(Admin)
* 02.06.2014 / 13:14
nằm lăn ra ngủ. Cuộc đờitui lại trở về những ngày tháng thơ thẩn, không còn thiết việc đi chơi với đám chiến hữu, không thích cườiđùa nữa. Tui tự cô lập mình với thế giới bên ngoài, mặc cho đám chiến hữu khuyên can cỡ nào cũng đâu vẫn hoàn đấy. Vẫn cứ trầm trầm, buồn buồn. Gần ba tháng, hình như tui chưa hề nở một nụ cười. Gặp mấy đứa con gái cũng không còngiác thích thú hay trầm trồ nữa, thay vào đó là tiếng thở. Cuộc sống cứ tiếp tục, mỗi tối một lon bia. Ngày nào cũng vậy, không có bia tui ngủ không được. Kết quảhọc tập thì vẫn tà tà, khônglên, không xuống. Cuối năm,được học sinh giỏi, chụp ảnhlưu niệm cũng không có môt nụ cười ra hồn. Còn kì thi học sinh giỏi thì tui đạt hạngnhì, thua một nhỏ học cùng trường. Lần sau thi cấp thành phố, tui xin rút, không muốn đả động gì tới chuyện học hành. Đi ngoài đường, lâu lâu gặp Trang với thằng Mẫn. Có lẽ nó đã xoa dịu được vết thương cho Trang, hai người đó đi đâu cũng có nhau. Tui mừngcho họ, gặp thì gật đầu chào, thấy lòng có chút tiếc nuối, có chút vui vui. Thằngmập Tín thì đã bình phục, đi lại được nhưng bác sĩ không cho chạy nhảy. Mặt nó buồn thiu hễ có người rủđi đá banh. Thằng Nổ vẫn tưng tửng, nó với thằng Tínlà cặp bài trùng của nhóm. Bóng biển với nhỏ Châu thì y như hình với bóng không rời nhau nửa bước nom hạnh phúc lắm. Còn thằng Qúi với Vi đã chia tay. Thằng Qúi là người chủ động, nó không học ở đây nữa. Ông già nó bắt nó lên RMIT học. Mỗi tuần về một lần, hôm bữa có dẫn bạn gái nó về theo giới thiệu với tui, xinh đáo để. Mấy thằng trong trường nghe tinQúi chia tay Vi, tụi nó nườm nượp tới tặng hoa, an ủi choVi, khối thằng tỏ tình nhưngtoàn tạch. Về phần thằng Lân, nó cũng chuyển xuốngAn Giang, nghe nói ba nó mởkhách sạn dưới nên xuống dưới học hành luôn cho tiện.
Hôm bữa mới đập thằng VănCầy vì tội láo toét. Nó lỳ phết, đánh đau cả tay mà cứ“Hề hề, không sao”. Linh…đã biệt tăm, suốt mấy tháng, không một cuộc gọi báo bình an. Hay em đã quêntui rồi?

Tháng 7, một tháng đầy bấtngờ. Ba má bàn với dì tui ở Mỹ là sẽ cho tui đi du học. Khỏi phải nói, tui mừng hết lớn. Hôm đi phỏng vấn, lòng cứ hồi hộp đợi tới lượt mình.May sao trót lọt. Tui đã được cấp Visa. Ngày 15 tháng 8, tui rời Việt Nam, đám bạn hữu tới gọi là thôi rồi, cứ bù lu bù loa lên Việt kiều này, Việt kiều nọ. Còn má thì khóc quá chừng. Con đi học thôi mà má, sao mà khóc như đám ma vậy khôngbiết. Ngồi máy bay mấy chụctiếng, mỏi nhừ người. Sang tới California, dì với dượng tui rước. Công nhận dì thương mình, ở tận Ohio mà bay qua đây để đón mình. Về khách sạn, tắm rửa, ăn uống. Tui bật lap lên, chat với mấy đứa bạn. Dò hỏi, add nick con nhỏ bạn thân nhất của Linh để hỏi thăm. Chưa có gì cả, buồn rười rượi. Cứ tưởng là 20 tháng 8 nhập học, ai dè tận đầu tháng 9. Dì với dượng mua vé cho tui về Ohio chơi…
Ngồi cả ngày ở nhà, chán như con gián, bấm game cũng chán, không có gì làm…

“Kính coong!”

Ra mở cửa:

_Morning sir, would you please sign in for me?

_Okay.

Lại là mấy kiện hàng của ông dượng. Ổng ủy quyền cho tui ký giúp vì bận đi làm cả ngày.

Ôm vào nhà. Đặt đít xuống sofa, làm lon Pepsi rồi lại bấm game.

“Kính coong!”, lại nữa, gì đây chứ? Tui mở cửa, mặt vùng vằng.

_Yes? What’s up?

_I think you need this key.

Người con gái nhỏ nhắn trong cái áo len trắng tinh khôi, tay em chìa ra cái chìa khóa màu hồng.

_Linh…?-

Tui nhìn em, bất chợt môi nởmột nụ cười….

HẾT .

Đọc Tiếp: Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game 2 (Chap 1 - 43)
« 1... 62 63 64

Lượt xem: 414397
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...