loading...

* » » »

 Nôbita và xuka đại chiến tử cấm thành

Nôbita và xuka đại chiến tử cấm thành sv TienThinhPro(Admin)
* 06.06.2014 / 23:19
Đó là câu chuyện đã xảy ra rất nhiều năm về trước...
Để kể các bạn nghe câu chuyện này, theo logic, tôi xin kể các bạn nghe lại đoạn giữa trước.
Đó là một buổi chiều đỏ rực mà nhiều năm sau Doraemon khi kể lại cho Nobito nghe đã nói "Mặt trời lúc đó đỏ như cái bánh rán".
Đó là một chuyện tình có kết cục bi thảm mà nhiều năm trước Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu người không hề có mặt lúc đó khi nghe kể lại chỉ biết thở dài mà hỏi chớ rốt cuộc tình là cái gì...
...
Nói chung là khúc giữa như sau...
...
"Nếu nàng không yêu ta, nàng phải chết!" Nói đoạn Nôbita biến thân thành Siêu Xayda cấp 3, dùng Thất Thương Quyền bay tới quính Xuka. Xuka chỉ cười nhếch mép, trong phút chốc biến thành Thủy Thủ Mặt Trăng váy ngắn một gang tay dùng Kamê Yôkô tiếp chiêu Nôbita. Trong chưa đầy một khắc, đôi bên đã chiết hơn ngàn chiêu.
Đêkhi đứng lặng im nhìn hai người giao chiến, thấy Xuka đã có vẻ đuối sức mới dùng Sư Tử Hống gầm lên "Không được ăn hiếp con gái!". Hét xong hóa thân thành Tuxedo Mặt Nạ lao tới.
Đôremon thấy dzậy thở dài "Hỡi thế gian tình là vật gì? Oan oan tương báo bao giờ mới dứt...?". Nói chưa dứt câu đã dùng Lăng Ba Vi Bộ nhào ra cản Đêkhi.
Bỗng nhiên một tiếng nổ lớn. Giữa làn khói bụi mịt mù xuất hiện một quả bóng. Từ xa thấp thoáng hai bóng người đang lao tới. Khói tan gần hết mới phát hiện đó chính là Subasa và Misaki. Cả hai đang phối hợp hoàng kim, vừa đan bóng qua lại, vừa tiến đến gần.
Subasa hét lớn "Đội tuyển thanh niên Nhật Bản tới đây". Từ sau lưng cậu một thanh niên quần thun đen, áo thun đen xắn tay áo đến vai xuất hiện. Hóa ra đó chính là Kojiro, quả bóng gây tiếng nổ dữ dội vừa rồi chính là do cú sút Cọp Tát tạo nên.
Lời Subasa còn chưa dứt, quả bóng vẫn còn xoay tròn ở giữa Xuka và Nobita thì đột nhiên có một tiếng cười lớn vang lên. Mọi người hoảng hốt nhìn quanh không thấy ai, vội vàng cuối xuống đất thì thấy một cái hòm không biết ai đã đặt sẵn ở giữa đường từ lúc nào. Trong hòm có một nàng thiếu nữ xinh đẹp đang nằm nhắm nghiền mắt như đang ngủ. Đôremon thốt lên "A, nàng công chúa ngủ giữa đường.
‎"Không phải, không phải..." nàng con gái bỗng nhiên bật ngồi dậy cười hắc hắc, tay nàng xoa xoa trên mặt mấy cái. Mọi người nhìn lại hóa ra đó chính là Machi-cô bé chăm chỉ, còn có nghệ danh khác là Glass mask Kitajima Maya.
Lúc này diễn tiến câu chuyện xảy ra quá nhanh, không ai theo kịp trừ tác giả. Mọi người thất thần đứng yên bất động chưa kịp hiểu chuyện gì. Nôbita vẫn trong tư thế phòng bị Xuka chơi xấu, Đorêmon và Đêkhi mắt vẫn lườm lườm nhau, đội tuyển thanh niên Nhật Bản thì đứng dàn hàng ngang nhìn về phía Maya.
Maya từ từ đứng dậy bước ra khỏi cái hòm. Nàng khẽ đưa tay vuốt tóc. Mái tóc nàng dài, thẳng, suôn đều, mềm mượt như dùng Rejoice mỗi ngày. Nàng chẳng nói gì thêm chỉ đứng lặng im như chờ đợi điều gì. Thời gian lặng lẽ qua đi. Kojiro vốn nóng tính mới la lớn "Ê, tự nhiên xuất hiện rồi đứng im dzậy hả? Nói gì đi chớ..."
Maya im lặng, nàng chỉ nhìn Kojiro bằng ánh mắt dịu dàng như muốn nói "Hãy bình tĩnh, đừng manh động. Tuổi trẻ không nên nóng vội..."
Thời gian lại lặng lẽ trôi qua, không gian chìm trong sự ngột ngạt. Thi thoảng có tiếng rao "Ai chè mè đen nước cốt dừa hônggg" vang lên để làm dịu bớt bầu không khí. Tại sao có tiếng rao chè ở đây, đó là chuyện hết sức huyền bí.
Trên bầu trời lúc đó không hiểu từ đầu xuất hiện hai bóng đen đang bay từ từ tà tà tới với vận tốc rất lớn. Nhìn kỹ lại thì thấy một người có đuôi, đầu tóc dựng đứng như có xịt keo đang bay bằng chong chóng tre. Còn ai vào đây nữa ngoài Sôngôku.
Người kia đang cưỡi Cân Đẩu Vân, toàn thân mặc đồ màu xanh mà trắng toát, dáng người xinh đẹp rạng ngời mà mặt mày u buồn tịch mịch như vừa bị giật hụi. Còn ai khác chính là Tiểu Long Nữ danh tiếng lẫy lừng...
...
Khúc giữa đến đây tạm thời là đã hết rồi, bây giờ tôi xin kể các bạn nghe khúc đầu....
Ngày xửa ngày xưa, nhà kia có hai chị em cùng cha khác mẹ, chị là Tấm, em là Cám. Mẹ Tấm mất sớm, ít năm sau thì cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.
Thiệt ra chuyện Tấm và Cám thì có liên can gì đến chuyện tôi đang kể. Chung quy thế giới này vốn có rất nhiều chuyện có uyên nguyên sâu xa và huyền bí, bởi vậy các bạn đừng nóng vội. Tôi xin phép kể tiếp.
Một hôm, mẹ Cám đưa cho Tấm và Cám mỗi đứa một cái giỏ sai đi bắt tép, đứa nào bắt được nhiều thì được thưởng cho một cái yếm đỏ. Tấm vốn chăm chỉ lại sợ dì mắng nên mải miết suốt buổi để bắt. Còn Cám do được mẹ nuông chiều, ham chơi nên chẳng bắt được. Cuối buổi, thấy giỏ Tấm nhiều tép, Cám nghĩ kế rồi nói:
"Chị Tấm ơi chị Tấm
Đầu chị lấm
Chị hụp cho sâu
Kẻo về mẹ mắng!"
Ắt hẳn các bạn thấy tình tiết quá quen thuộc và tại sao Nôbita và Xuka vẫn chưa xuất hiện. Xin hãy bình tĩnh mà nghe tôi kể tiếp.
Lại nói, Tấm nghe lời em, xuống ao tắm gội. Trong lúc đó Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà.
Lên bờ, thấy giỏ trống không, Tấm ôm mặt khóc nức nở. Dũng sĩ Héc man hiện lên hỏi, Tấm liền kể hết sự tình cho dũng sĩ Héc man nghe. Nghe xong Héc man mới thở dài bảo Tấm:
"Ấy ơi, sự việc của ấy đã nằm ngoài phạm vi xử lý của ta. Ấy hãy bình tĩnh mà về nhà tắm gội sạch sẽ thay áo mới make up đẹp thiệt rồi gọi điện trình báo Công An Phường, sau đó khỏa thân leo lên giường nằm chờ. Như dzậy mới đúng nơi đúng chỗ đúng trách nhiệm. Vậy nghen ấy, ta đi nha!"
Nói đoạn dũng sĩ Hécman bay đi bỏ Tấm ở lại cóc hiểu gì. Đến đây câu chuyện đã khác xa những gì các bạn biết. Nhưng thiệt ra vấn đề tui muốn nói đến không phải là chuyện Tấm hay Cám mà là chuyện khác.
Quay lại chuyện dũng sĩ Hécman bay đi.
Hécman bay đi nửa chừng thì hốt nhiên có một sinh vật lạ bay ngược chiều lại với vận tốc cực lớn. Đến gần nhìn kỹ thì ra là một thiếu nữ mặc áo đỏ hình dung mỹ mạo dáng người rất ngon, còn ai vào đây nữa ngoài Cô Tiên Xanh.
Hécman mới cười he he hỏi "Nàng ơi nàng bay đi đâu đi đâu?", Cô Tiên Xanh cười cái hị nói đi đâu đi đâu hỏi làm gì. Nói xong bay đi mất.
Hécman đứng đớ hàng không hiểu gì, thời may lúc đó lại có một bóng hồng mặc áo quần màu vàng bỗng nhiên xuất hiện. Nhìn kỹ lại thì ra đó chính là người họ Đường tên Tăng, tục gọi là Tam Tạng. Hécman mới cười hé hé hỏi "Người ơi người bay đi đâu đi đâu?".
Tam Tạng nhìn Hécman lắc đầu trả lời:
- Đi tức là không đi, không đi tức là đi. Đi đâu, về đâu âu cũng là duyên số, thí chủ hỏi làm gì. Hãy nhìn về phía chân trời, thí chủ có thấy mọi sự trên thế gian này có phải là ngẫu nhiên hay không? Cớ sao lại buộc mình vào chuyện đi hay không đi, đi đâu và đi đâu? Đi vốn dĩ là không đi, mà không đi vốn dĩ là đi. Nhân sanh khổ lụy, chẳng phải vì trái phải trắng đen quá ư rạch ròi hay sao? Tiểu Yến Tử từng nói "Ngũ A Ca chàng ơi thiếp yêu chàng say đắm!", mặc dù không liên quan gì ở đây nhưng thí chủ nghĩ thử xem nàng nói có đúng hay chăng? Cuộc đời vốn đã khổ, hà cớ gì chúng ta lại càng tự chuốc thêm khổ ải sầu bi? Nhớ năm xưa có chàng hiệp sỹ tên là Người Dơi vốn cùng với Nam Hiệp Triển Chiêu ngày đêm hành hiệp trượng nghĩa, ăn chung tắm chung ngủ chung thiệt là luyến ái. Thời may cũng
1 2 3 »

Lượt xem: 3665
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...