loading...

* » » »

 Quên Anh Em Mới Có Hạnh Phúc (Chap 64 > 65)

Quên Anh Em Mới Có Hạnh Phúc (Chap 64 > 65) sv TienThinhPro(Admin)
* 22.08.2015 / 22:39
Chap 64:
.
Haizzz lại chuyện gì nữa đây trời, hum nay là ngày tôi cảm thấy vui khi đi chơi cùng H. Phương cơ mà, vậy mà bây giờ lại phải chuẩn bị tinh thần giúp thằng bạn có thể tình huống xấu nhất là đánh nhau mà tôi không hề muốn,trước đó thì tôi phải đưa cô bé đáng iu đằng sau này về đã.
.
- lạnh không em ? - tôi hỏi một câu bâng quơ chỉ để phá tan cái bầu không khí im lặng này
- em không.
- thế sao ôm anh chặt vậy?
- xí! Người ta mượn ôm tí cũng ki bo vậy, tưởng ai em cũng ôm như thế này à
- ô thế không à???
- uidaaaaa đau anh, tha anh, tha cho anh, e có cần bạo lực thế không? - vừa nói xong câu tôi đã lãnh trọn cái véo của H.Phương
- với người khác thì không nhưng với anh thì có đấy
.
Cạch cạch zẹttttttttt, do tôi bẻ lái để tránh người qua đường nên cả hai chúng tôi đều ngã(may là tôi đi khá chậm chứ không nhanh lắm, cũng ngã nhè nhẹ)và H.Phương cũng chính là người con gái đầu tiên ngồi sau xe tôi mà bị ngã, cảm giác lo lắng cho người con gái đằng sau đã làm biến mất hoàn toàn cảm giác đau khi bị "xòe" . Đỡ H.Phương đứng dậy lên vỉa hè ngồi rồi xem xét xem cô bé có bị thế nào không. Người đi đường thì đầy toàn đứng xem haizzz, tuy té khá nhẹ nhưng do mặc quần ngố áo phông nên cũng bị trầy nhiều. Đang vội mà lại bị thế này đúng là haizzzzzz. Bế H.Phương lên xe để đưa cô ấy đi viện vì chân cô ấy không đi được vì đau, có thể là trẹo chân hay chậc khớp vì cú ngã vừa rùi. Nhìn khuôn mặt xinh xắn qua gương nhăn nhó vì đau cảm giác tội lỗi đang dâng dần lên trong tôi.
.
- Đau lắm không?
- Không, anh tập chung đi xe đi kìa
- Vừa nãi là do anh tránh người đi đường thui chứ có phải tại anh đâu
- Anh không phải biện minh nha
- wầy! Không biết bệnh viện nào ở gần đây không nhỉ?
- Thôi khỏi bây giờ đưa em về nhà là được rùi
- Rùi để em lết quanh ngôi nhà không có bóng người à
- Thế anh không đến chỗ Đ à?
- Kệ nó có anh T ở đấy rùi lo gì
- Vì gái bỏ bạn kìa!
- Tùy từng người con gái và tùy từng trường hợp thui
- Vậy trắc em là trường hợp đặc biệt có phải không
- Hì! Cứ cho là thế đi
- Thế không phải à hay do em tưởng tượng
- Em nghĩ thế nào thì nó là thế đó
- Em nghĩ anh yêu em thì nó cũng thế à
- Có thể!
- Chán anh qúa à
- chán trên đầu em đấy
- sao lúc nào anh cũng trọc em được vậy
- Anh thích được không
- Thích em hả
- Anh không biết
- , hừ hừ - trêu H.Phương vui mờ
.
Rốt cuộc quanh đây có bệnh viện nào không vậy?, tóm lại từ bé đến giờ tôi cũng ít bị ốm đau nên số lần đi viện của tôi cũng ít
.
- Em biết bệnh viện ở đâu không?
- Anh ở đây từ bé mà không biết à
- A chịu thôi....
- Đi thẳng, rùi rẽ abc rồi đến xyz là đến
- Thế không nói sớm bắt người ta chạy hoài à
- Ai biểu a hư
- Anh mà hư à - hư hỏng gì ở đây nhỉ? Mình chả thấy nó có chút liên quan gì cả
- Không hư sao làm ngã em
- Ô thế chuyện hư với làm ngã em nó liên quan tới nhau à?
- chả liên quan thì không?
- Chả liên quan gì!
- Anh không nhường con gái chút được à?, em bảo có là có
- Xã hội bây giờ trai gái bình đẳng em êi, mà anh nghe nói là "con gái nói không là có, nói có là không mà"
- Ai nói thế vậy?
- Google đi em
.
Kíttttttt (phanh đĩa làm gì kêu ghê thế hiệu ứng thôi, đề nghị các thím không đọc đoạn này :v ) may thế thấy cái bệnh viện để ném con bé đằng sau xuống được rồi.
.
- Mời cô nương xuống xe
- Anh đùa em à
- Hì! Anh quên, thôi leo lên lưng anh cõng nhé, chứ em lớn thế này rùi ai lại bế
- Tùy anh thui
.
Nản vậy trời, đi ăn thì nói ăn gì cũng được gọi lòng lợn tiết canh ăn thì kêu kinh không ăn , đi chơi thì nói đi đâu cũng được đưa đi nhà nghỉ thì cấu véo . bây giờ hỏi bế hay cõng thì tùy, mình là mình chịu nha không biết đường nào mà lần nha, thế là mình cõng vào bệnh viện luôn. À mà ai bảo cõng gái xinh thì sướng với phởn nhể, cứ thử xòe xong rùi cõng "cả thế giới của anh" trên lưng thì có gái xinh khỏa thân cũng không lên được nhé (kiểu trên bảo dưới không nghe đó)
.
- Bị đau sao cười hoài vậy? Chả thấy ai bị ngã xe mà cười như em
- Kệ em mà mặt anh dính đầy cát kìa - chết vừa nãy ngã xe lo cho H.Phương quá nên người tôi cũng bị trầy đâu kém đâu còn dính toàn cát nữa
- phuổi hộ anh đi.
.
Vâng ai trong hoàn cảnh này thì cũng kêu lãng mạn thế ...... nhưng thật sự 1 chữ ngại đang hiện rõ ra mặt tôi, được làm tâm điểm của mọi sự chú ý khi vào bệnh viện thật không dễ chịu chút nào. Làm thủ tục linh tinh xong thì cũng phải alo cho thằng bạn hỏi xem nó thế nào, nhưng biết anh T ở đấy nên không làm sao trừ khi bọn bảo kê bar nó ra mặt giúp tụi kia thôi.
.
- sủa - .... câu chào đầu khi nhấc máy thật là......... giống tôi (khi nói với mấy thằng bạn thân)
- đệch, chết chưa mày để tao chuẩn bị phong bì. - tiếng nhạc sập xình này là tôi biết nó còn chưa ra khỏi bar mà
- bố chưa ra khỏi bar
- Ờ nghe tiếng nhạc là biết mà
- mày chết đâu rồi
- Vừa xòe đang ở trong viện
- Thế chưa chết à
- Bố đợi mày chết cùng - ơ đệch thằng bạn
- thôi next đi tao đi băng bó
- ờ.
.
Thế là biết nó vẫn an toàn là được rồi, bây giờ tôi lo đến thân tàn tạ của tôi rõ khổ đâu à. Băng bó thanh toán rùi rước nàng về dinh (cõng cái tạ 30-45kg đằng sau về nhà thôi)
.
- bây giờ về nhà ai đây em.
- ai về nhà đấy chứ về nhà ai, anh hỏi gì à vậy?
- thế tối em bị làm sao có mà chết anh à, chân tay này....
- Thì sao?
- Thôi về nhà em nhé!
- Vâng
- Ngoan thế có phải tốt không
- Anh ơi!
- Sao?
- Em đói
- Em đói chứ anh đói đâu
- Em đói mờ - ôi shit mặt nũng nịu của H.Phương qua gương thật là .......
- Chân tay thế này về nhà ăn nhé
- Thế nào cũng được miễn là bụng em no là được
- bánh tránh nhé, hàng kia kìa
- Vâng
.
Haizzzzzz thật là mệt, cuối cùng đưa về nhà quảng lên giường rùi cũng ngủ không biết nếu thức thì làm khổ mình đến bao giờ nữa. Thằng Đ thì vẫn chả thấy phone hay sms ý ới gì cho tui cả trắc chả sao đâu thôi bây giờ chăm sóc cô bé này đã mặt lẫm tấm mồ hôi rồi trắc sốt nhẹ rùi đây.
.
Chắc ai cũng nghĩ lúc ấy tôi và H.Phương yêu nhau nhỉ? Nhưng không tôi và cô ấy lúc đấy chỉ là trên mức tình bạn thích thích tí thôi chứ chưa thể gọi là yêu được. Cũng chẳng rõ mối quan hệ tôi với H.Phương là gì nữa nó mập mờ lắm chả rõ dệt gì
.
Em xin lỗi vì bây giờ mới up được thực ra thì em viết xong lâu rồi nhưng bây giờ mới chợt nhớ tới để up. Cho em xin lỗi nhé

Chap 65:
.
Tích tóc, tích tóc, .......
Tiếng kim đồng hồ cứ chạy lởn vởn quanh đầu tôi làm tôi đang ngủ cũng phải tỉnh giấc, đó cũng chỉ là một phần lý do thôi chứ với cái kiểu ngủ ngồi như thế này thì cũng đau lưng lắm chợt nhận thấy bàn tay ai đó đang nắm tay mình, còn ai vào đây nữa ngoài H.Phương. Mắt thì cứ nhắm nghiền mà mặt lại lấm tấm mồ hôi, chân tay thì đạp chăn tung toé ra, cơ mà giữa mùa hè mà tôi lại đắp chăn bông bật điều hòa thì nóng là phải rồi . Vớ tạm cái điện thoại xem mấy giờ thì chả thấy nó lên chắc lại hết pin rồi, dùng cả ngày có sạc đâu mà chả hết dậy mà cũng chả biết làm gì chán thật, mà cũng gần 4h30 rồi ồ thế là mình cũng ngủ ngồi siêu phết.
.
Lết xuống nhà kiếm cái gì ăn vậy maxxxxx đói à, mình có ăn ở thất đức đâu mà vừa đau lưng vừa chả có gì
1 2 3 »

Lượt xem: 3245
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...