loading...

* » » »

 Sắc màu mùa đông

Sắc màu mùa đông sv TienThinhPro(Admin)
* 20.04.2015 / 16:22
Như có gió đông ghé ngang qua làm mi mắt rung rung, cay cay. Giây phút nhìn thấy nụ cười của chàng trai ấy, Đông như nhìn thấy Phong của mình, cũng răng khểnh, cũng má lúm… đẹp một cách dịu hiền, cuốn hút nhưng không phô trương. Đã lâu rồi, cô không nghĩ đến chuyện tình yêu và cũng không nghĩ sẽ cần phải yêu một ai đó.

Đông mở mắt, bước xuống giường đi về phía cửa sổ. Bộ đồ ngủ mỏng manh khiến cô khẽ rùng mình. Khép mi vội vì tiếng cánh cửa sổ đập mạnh vào thành cửa, gió cứ thế lao vào bên trong. Đông thấy hơi lạnh nên đi về phía giường, chùm chiếc chăn bông lên người rồi lặng lẽ trở về chỗ ngồi quen thuộc, cạnh cửa sổ. Hít thật sâu hương vị của gió, mơ màng gối đầu lên thành cửa sổ, mặc cho gió luồn từng cơn vào làn tóc rối, Đông ngủ ngon lành.



Điều đó đã trở thành thói quen của Đông suốt ba năm nay, kể từ khi Phong qua đời vì một vụ tai nạn xe. Ngày trước Phong thường đi làm về muộn, Đông vẫn ngồi bên cửa sổ chờ Phong, hạnh phúc khi nhìn thấy Phong dừng xe dưới nhà, cô sẽ chạy ù xuống để mở cửa cho anh. Cũng có lúc vì mệt, cô ngủ thiếp đi bên khung cửa sổ. Phong về, anh cứ đứng ở dưới nhà chờ cho đến khi Đông giật mình tỉnh dậy, chưa bao giờ anh đánh thức cô. Mỗi lần như thế, cô lại thấy hối hận vô cùng vì đã để anh phải chờ, cô trách anh sao không gọi cô dậy, anh mỉm cười: “Trông em ngủ quên bên cửa sổ rất đẹp, anh không nỡ đánh thức.”

Và cứ như thế, mỗi đêm cô đều tỉnh giấc giữa khuya, rời giường đến bên cửa sổ. Trừ những ngày mưa không thể mở cửa, còn lại những ngày khác, dù đông buốt hay giá lạnh, cô đều không từ bỏ thói quen của mình. Cô tin Phong sẽ nhìn thấy cô, cô tin Phong vẫn ở đâu đó dưới kia, nhìn lên cô. Có những đêm hàng mi ướt đẫm dù trời không mưa. Đêm nay lại là một đêm như vậy, mắt vẫn nhắm, lệ vẫn rơi, cô khẽ thở dài cho sự nhớ nhung da diết. Đông đã về qua ô cửa sổ.

Hà Nội, tháng mười hai. Cửa hàng hoa Winter.

Đông đang loay hoay sắp lại mấy chậu hoa cải cô ươm trồng từ tháng trước, nay đã bắt đầu trổ hoa. Tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách ghé đến, theo phản xạ, Đông quay lại, giữ trên môi một nụ cười thật tươi.

- Xin chào quý khách! Rất vui vì đã ghé đến cửa hàng hoa Winter.

- Xin chào! Ở đây… – Vị khách vừa định hỏi gì đó thì mắt bỗng sáng rực lên khi nhìn thấy những chậu hoa cải, anh bước nhanh đến gần Đông – À đây rồi, tôi tìm hoa này mãi.

- Anh đang nói đến hoa cải ư? – Đông nâng chậu hoa cải đang cầm trên tay lên, hỏi vị khách.

- Phải! Tôi có đi đến mấy cửa hàng hoa gần đây, nhưng không chỗ nào có. Họ chỉ tôi đến chỗ có đồng cải, nhưng tôi chỉ cần một chậu vừa vừa để đặt trong phòng thôi. May quá, ở chỗ em lại có bán.

- Ở đây cũng còn nhiều loại hoa khác lắm, anh có thể dạo quanh một vòng… Ơ! Trời mưa rồi.

Đông khẽ thốt lên khi nhìn thấy những giọt nước mưa đang xô nhau vào cửa kính. Đông vội vàng đi về phía cửa, bấm nút cho mái che hoạt động rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Tiếng chuông gió không chỉ kêu hai lần mà tới bốn lần, có nghĩa là vị khách lúc nãy cũng ra khỏi cửa theo Đông. Anh giúp cô chuyển mấy chậu hoa ở ngoài vào trong để tránh mưa làm dập cánh hoa. Những chậu Violet mỏng manh sẽ không chịu nổi nếu mưa nặng hạt.

- Cảm ơn anh nhiều nhé! Người anh bị ướt rồi. Anh đợi chút tôi vào lấy khăn cho anh.

- Không sao đâu, ướt có chút xíu thôi. Cô không phải bận tâm đâu.

- Anh đừng ngại. Đợi tôi nhé.

Nói rồi Đông đi lên phòng. Phong phủi bớt những giọt mưa còn ngoan cố đọng trên tóc và áo của mình. Anh đi vòng quanh cửa hàng, hết ngắm hoa này đến hoa kia mà vẫn chưa thấy cô chủ cửa hàng. Anh mỉm cười nhẹ nghĩ cô gái này thật liều, rủi như anh là một tên kẻ trộm hay kẻ xấu xa thì cửa hàng này đã không còn nguyên vẹn nữa rồi. Anh ngồi xuống ghế tại chiếc bàn tròn đặt ở giữa quán, một phong cách trang trí rất lạ lùng, toàn những gam màu lạnh như cái tên của quán. Nếu người ta đến quán vào thời điểm này – tức là mùa đông – thì sẽ càng cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Phong đặt hai tay lên bàn, mặt bàn bằng đá cũng lạnh tanh. Trên bàn có một bức ảnh được úp lại, trên bức ảnh có dòng chữ: “Anh là gió, em là mùa đông. Phong Đông mãi ở bên nhau!”. Phong tò mò lật bức ảnh lại để nhìn mặt trước, trong ảnh là một đôi nam nữ với nụ cười thật đẹp. Người con gái chính là cô chủ cửa hàng hoa này.

- Xin lỗi đã để anh chờ, tôi có cuộc điện thoại gấp. Anh lau khô tóc và người đi. – Đông bước đến gần Phong, đưa cho anh chiếc khăn bông. Khi nhận ra trên tay anh đang là bức ảnh của mình, cô cau mày nhẹ, sau đó nhanh chóng nở một nụ cười gượng gạo. – Người yêu của tôi đấy! Nhưng anh ấy mất rồi.

- Tại sao? – Phong hỏi theo phản xạ, hỏi xong mới biết mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn và không hợp hoàn cảnh.

- Tai nạn xe. Do anh ấy đi chở hàng cho tôi, chở loài hoa tôi thích nhất. Hoa cải đấy! Trước đây cửa hàng này không có hoa cải đâu. Từ sau khi anh ấy mất, tôi mới quyết định tự ươm loài hoa này. – Đôi mắt của Đông bắt đầu nhòa đi, cô vội vàng đưa cánh tay lên lau nhanh nước mắt đang chực trào ra, mỉm cười gượng – Tại sao tôi lại kể cho anh nghe nhỉ? Tôi không biết nữa. Xin lỗi nếu đã làm phiền anh.

- Không sao đâu, tôi là người hỏi cô mà. – Phong cảm thấy mình có lỗi vô cùng, vì đã gợi lại nỗi buồn cho cô gái kia. Căn phòng lạnh, tên quán cũng lạnh, có lẽ trái tim cô gái ấy cũng đang rất lạnh lẽo. Phong đặt bức ảnh xuống bàn rồi đứng lên, anh muốn thay đổi không khí đang ảm đạm này.

Mưa cũng đã ngớt, chỉ còn bay bay như màn sương sớm. Phong lại đến bên những chậu hoa cải, ngắm nghía một hồi, hỏi han Đông cách trồng, cách chăm sóc chúng. Nụ cười đã trở lại với cô gái, nhưng vẫn còn vẻ u buồn.

- Tôi muốn đặt mua hoa thường xuyên. Hai ngày một chậu hoa cải, được không nhỉ?

- Sao cơ ạ? Hai ngày một chậu hoa cải? – Đông tròn mắt, nhắc lại lời của Phong. Ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu, nhưng rồi trở về với vị trí của người bán hàng, cô dịu giọng, gật đầu – Được ạ! Nhưng anh sẽ đặt đến bao giờ?

- Đến hết mùa đông, hết cái lạnh năm nay. – Phong cười, để lộ ra chiếc răng khểnh và má lúm đồng tiền bên trái.

Như có gió đông ghé ngang qua làm mi mắt rung rung, cay cay.Giây phút nhìn thấy nụ cười của chàng trai ấy, Đông như nhìn thấy Phong của mình, cũng răng khểnh, cũng má lúm… đẹp một cách dịu hiền, cuốn hút nhưng không phô trương. Phong của cô đã từng trao cho cô những nụ cười như thế, kèm theo nụ hôn nhẹ lên trán, hai má và bờ môi. Một mảnh ký ức trôi qua rồi vỡ tan tành, nước mắt Đông chảy thành dòng mà cô không hay biết.

- Cô làm sao thế? Môi cô tím lại hết rồi, hình như cô đang thấy lạnh. – Phong đưa hai tay đặt lên vai cô, thể hiện một chút an ủi, một chút xót thương.

Câu nói của Phong làm Đông bừng tỉnh, nhận ra nước mắt mình đang vô duyên rơi trước mặt người con trai khác. Cô quay đi đáp vội với anh rằng cô không sao. Đông cảm thấy mọi việc đang diễn ra như trò hề, cô hai lần rơi nước mắt trong vô thức trước người con trai lạ. Mùa đông lạnh thật đấy, nhưng cô chưa sẵn sàng để đón nhận một vòng tay mới, những nụ hôn mới. Cô chỉ cần Phong, cần mỗi đêm bên cửa sổ có thể
1 2 »

Lượt xem: 936
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...