loading...

* » » »

 Shock tình

Shock tình sv TienThinhPro(Admin)
* 06.10.2014 / 23:32
“Có những trái tim…không biết khóc bao giờ… Có những nỗi đau…khiến con người hạnh phúc… Có những nỗi nhớ…vượt qua thời gian in sâu trong vô cực… Có những tình yêu khi ra đời đã là hóa thành biển khơi….”
Giới thiệu:

Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn hơn…

Status:
Đừng đòi hỏi một sự thực tế, vì tất cả đều là tưởng tượng…
Đừng yêu cầu một sự nhẹ nhàng, vì đây là một thử nghiệm hoàn toàn mới…
Đừng đỏi hỏi một sự hoàn hảo, vì tôi không phải là một nhà văn….
Và trên tất cả, tôi chỉ muốn thể hiện một tình cảm với mọi người_những ai đã quan tâm và ủng hộ KAWI trong suốt thời gian qua…

Begin

“Có những trái tim…không biết khóc bao giờ…
Có những nỗi đau…khiến con người hạnh phúc…
Có những nỗi nhớ…vượt qua thời gian in sâu trong vô cực…
Có những tình yêu khi ra đời đã là hóa thành biển khơi….”

CHƯƠNG 1 – BƯỚC ĐI CÙNG ÁC QUỶ
6h30 chiều.
Từng cơn gió của ngày đông đập vào mặt khiến Nim lạnh buốt. Nhưng cái lạnh của thời tiết không lạnh lẽo bằng cái lạnh của người đời…

Hôm nay là một ngày đáng buồn và đáng khóc. Nhưng Nim không muốn quan tâm. Sự bất hạnh của một cô bé không thể nói chuyện đã làm cho Nim không còn biết khóc là gì, chỉ biết cúi đầu trong im lặng, vỗ về bản thân bằng sự chấp nhận và bỏ qua.

Trên con đường vắng tanh chỉ thoáng nhẹ tiếng xì xào của hàng cây già cỗi. Nim tự thả mình giữa không trung để mong quên đi tất cả

… Bụp…bụp…bụp…

Đó là thứ âm thanh đáng ghét phá vỡ sự bình yên mà Nim đang hưởng thụ. Cô bé vội vàng trở về với thực tại. Hình như trong con ngõ phía trước mặt có đánh nhau thì phải. Nim lắng nghe rồi thở dài. Kệ! Đó là chuyện thiên hạ.

Một kẻ tật nguyền như cô thì không nên dính tới, chỉ thêm phiền phức mà thôi.

– Thằng nhóc này! Sao mày lì lợm thế hả?

Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi mà mày giả điếc không thèm nghe sao?

– Này thằng mọt già! Mày đúng là gan to mới dám đánh lén tao!

Mày muốn chết hả?

– Chàng trai với ánh mắt sắc lẻm hướng thẳng về phía kẻ vừa đánh mình, tay trái đưa lên quệt vệt máu trên khóe miệng..

– Ha ha! Tao tiểu nhân thế đó! Nếu không thì sao trị được một thằng bất trị như mày! Tụi bây đâu! Xử hắn đi! Trả thù cho em trai tao! Và rồi những âm thanh bạo lực lại nổi lên, dồn dập…

Nim bước đi, nhưng lại không đành lòng…Ở đây vắng người…lỡ may…

Nim lắc đầu… Cô bé dừng bước, quay lưng hướng về con ngõ đáng sợ đó. Và người ta thấy bóng dáng một nữ sinh trên tay cầm nhành cây gẫy đập tới tấp vào lưng mấy kẻ du côn. Tất nhiên cành cây đó chỉ là “khoai sắn” với chúng, gãi ngứa còn chưa đủ huống gì. Bọn người lạ mặt sau một phút ngạc nhiên liền quay lại nhìn:

– Con nhỏ nào đây?– Tên cầm đầu hất hàm

Nim lặng im.

– Mày là người quen của nó hả? Hay là bạn gái???

Im lặng.

– Con ranh này? Bố mày hỏi mà mày đứng trơ thế hả? Nim đứng im, tim đập thình thịch, hai tay nắm chặt, cô thoáng thấy bóng dáng của cậu nhóc xấu số đằng sau, đang rên rỉ với hàng tá vết thương trên người. Cô muốn chạy quá…nhưng hai chữ “con người” không cho phép Nim làm thế!

– Đừng nói tao ăn hiếp con gái nhé! Tụi bây đâu! Xử con nhỏ này luôn! Mặt Nim tím tái, hai mắt nhìn chằm chằm vào lũ người đối diện. Làm sao bây giờ??? Làm sao bây giờ??? Bỗng từ đầu con ngõ vang lên tiếng người rao bánh bao. Âm thanh ấy rất nhỏ, có lẽ chỉ có mình Nim nghe được vì tai cô bé cực kì nhạy với âm thanh. Một tia sáng lóe lên trong đầu… Rầm!

– Đại ca ơi! Con nhỏ…con nhỏ…!

– Lũ côn đồ tay cầm mã tấu ngơ ngác Tên cầm đầu quay lại nhìn. Nhìn xuống, Nim đã nằm dưới đất trong tình trạng chết lâm sàn. Hắn ngẩng mặt lên, ông lão bán bánh bao đang đứng trước mặt và hốt hoàng nhìn tất cả. Và như một sự tất yếu…

– Bớ bà con! Bớ bà con! Có kẻ giết người!… Giọng rao “tu luyện ngàn năm” của ông lão được vận dụng một cách hiệu quả trong trường hợp này, cộng thêm cái mõ “âm vang núi rừng” cất lên “lảnh lót”…

Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng chân người rầm rập…

Lũ côn đồ chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến chúng không kịp trở tay.

– Còn nhìn gì nữa! Chạy thôi! Không thì vào đồn cả lũ!– tên cầm đầu hốt hoảng

Và thế là đã thoát! Nhờ vào “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”! Khi chắc chắn rằng tụi côn đồ đã tháo chạy, Nim vùng ngay dậy tới đỡ kẻ xấu số lên rồi chạy nhanh ra khỏi ngõ. Người ta kéo tới càng đông thì càng phiền. Hai người chạy đến gần bờ sông rồi ngồi bệt xuống bãi cỏ. Cậu nhóc sau một hồi ngạc nhiên mới bắt đầu bình tĩnh:

– Này! Cũng dũng cảm nhỉ?– cậu nhóc cười nhẹ

– Sao hỏi mà không trả lời??? Nim nhăn mặt, chỉ tay vào miệng rồi lắc đầu.

– A! Thì ra là bị câm! Nim ngước nhìn khuôn mặt của kẻ xấu số đầy những vết bầm tím, chiếc áo sơ mi trắng đã dính bẩn bê bết nhưng con người đó lại có vẻ không sợ hãi hay lo lắng gì.

– Không thể nghĩ rằng có lúc mình phải nhờ một đứa câm cứu! Nực cười thật! Nim cúi đầu. Không phải vì tự ái mà vì mệt mỏi. Hình như cả ngày nay cô chưa ăn được gì. Tiếng điện thoại reo lên. Nim mở máy ra. Là số của anh trai. Cô vội vã lấy cặp chạy về, không quên chào kẻ xấu số đang ngồi trước mặt. Cậu nhóc nhìn theo…

Hai ngày sau…

Đang ngồi trên ghế đá ôn lại mớ công thức khó nhằn vừa mới học, Nim nghe tiếng xì xào của mấy cô bạn ở dãy học bên:

– Tụi mày ơi! Phen này trường mình khổ rồi! Nghe đâu hôm nay Devil chuyển sang trường mình học đấy!

– Hả? Làm sao có thể thế được! Hắn đang học ở bên Vĩnh Thụ mà!

– Nghe đâu hắn đánh con trai hiệu trưởng đến mức phải vào bệnh viện nên bị đuổi. Cũng may ba hắn làm to mới lo cho hắn được một chỗ ở trường mình!

– Không phải chứ??? Tại sao lại là trường mình??? Sắp khổ rồi!

Nim nghe nhưng chẳng hiểu gì. Giữa Nim và những cô bạn đó ngăn cách nhau bởi một cái hàng rào thấp đầy hoa cỏ may. Đây là trường cho cả học sinh bình thường lẫn học sinh khuyết tật học. Hay dãy phòng học như là 2 thế giới khác nhau, chẳng bao giờ có sự tiếp xúc, phần lớn là vì học sinh ở dãy A ( dãy dành cho học sinh bình thường) coi thường học sinh dãy B nên chả bao giờ nói chuyện với nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất là cái sân lớn ở giữa. Khoảng sân của sự bình đẳng…

– Này Nim! Làm gì mà thẫn thờ thế??? Tú Vân vỗ vai cô bé cười tươi hỏi. Tú Vân là người bạn thân duy nhất của cô bé từ khi vào đây học. Một người bạn thật sự tốt!

( Mình đang ôn lại bài)

-Siêng gớm nhỉ???

( Không phải siêng, mà là không muốn bị điểm thấp nên phải cố gắng cày)

– Xời ơi! Cậu cứ lo xa! Mà này! Ngày hôm qua nghe nói tụi thằng Long lại tới chọc cậu hả??? cái lũ mất dịch này, bị mình đánh cho mấy trận mà chưa chừa! Nim tiu ngỉu. Một đứa tật nguyền thì không thể tránh khỏi chuyện bị chọc, bị coi thường.

– Đừng buồn nữa! Tối nay mình chở cậu đi ăn kem! Ok?– Tú Vân cười híp mắt, hai cái má phúng phính đỏ ửng lên.

Nim cười. Chuông vào giờ học reng lên. Tất cả học sinh đã ổn định để chuẩn bị vào tiết. Nim nằm trên bàn, buồn, tự dưng Nim thấy buồn. Hôm nay anh trai cô bé phải đi Mỹ để làm dự án, chỉ có mình Nim ở nhà. Bỗng tất cả trở nên náo loạn. Nim ngẩng đầu dậy nhìn ra phía cửa, sao lại đông
1 2 3...102 »

Lượt xem: 21097
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...