loading...

* » » »

 Sơn Tinh Thuỷ Tinh

Sơn Tinh Thuỷ Tinh sv tOm(Member)
* 12.03.2015 / 21:07
Hồi 1: Tình Nghĩa Anh Em.
Dưới thời đại Hùng Vương thứ 18, có thể nói tuy
còn là khá sớm nhưng bộ tộc Âu Lạc ta đã phát
triển khá mạnh về các mặt như nông nghiệp, quân
lực, hội họa, và xây dựng. Sở dĩ bộ tộc Âu Lạc
phát triển được một cách lớn mạnh như vậy cũng
là nhờ Vua Hùng anh minh, sáng xuất. Tại thời
điểm này, hầu như các bộ tộc xung quanh tộc Âu
Lạc ta rất hòa thuận, cứ hàng tháng, hàng năm,
mỗi mùa lễ hội đến hay như dịp lễ gì là các bộ tộc
lại cho hàng đoàn người, hàng xe ngựa trở đồ tới
để giao dịch, hay như thậm chị là để biếu tặng
nhau những món đặc sản, những thổ cẩm đặc sắc
của mỗi tộc. Nếu quả thật thời đó hưng thịnh và
thanh bình như vậy, thì phải phát trển quân lực để
làm gì? Chằng là từ thời đại Vua Hùng thứ 18 này,
hay như trước đó nữa, trái đất không chỉ có riêng
loài người sinh sống. Trong sử sách và tại liệu từ
xa xưa có ghi lại rằng, tại một hang động xâu
thẳm, nơi mà ánh sáng mặt trời không thể nào soi
rỏi, hay như ánh trăng không thể chiếu vào, tồn tại
một thứ gì đó rất đáng sợ và quyền lực. Chính tại
hang động này, mà một bộ tộc khác đã xuất hiện,
người đời xưa gọi chúng là tộc Huyền Ô (ý chỉ
mầu đen). Huyền Ô tộc này thì đúng như cái tên
được đặt, từ vũ khí cho tới quần áo, kể cả là
những hình vẽ trên mặt, trên người, tất cả đều
được nhuộm bằng một thứ mầu đen tối đến rùng
mình.
Nếu nói về bộ tộc Huyền Ô này thì chỉ có một từ,
đó là “man rợ”. Chúng đi đến đâu thì cướp bóc,
chém giết, cưỡng hiếp đến đó. Mỗi một bản làng,
mỗi một bộ tộc mà chúng đi qua thì chỉ còn một
mầu tang thương chết chóc, cảnh xương chất từng
đống, máu chảy thành vũng đã gây nên sự ám ảnh
sợ hãi cho những bộ tộc khác, trong đó có cả bộ
tộc Âu Lạc của ta. Tuy nhiên, Vua Hùng là một
người anh minh sáng suất, thêm vào đó là sự trợ
giúp của các bô lão và một người thầy tài ba.
Chính với lí do đó mà đã nhiều lần, quân lính của
bộ tộc Âu Lạc đã đẩy lùi được sự xâm lăng của
bộ tộc Huyền Ô và dành nhiều chiến thắng vẻ
vang hiển hách. Đối với bộ tộc Huyền Ô thì bộ tộc
Âu Lạc không chỉ là một cái gai trước mắt ngăn
cản chúng trong việc xâm lăng cướp bóc, mà bộ
tộc Âu Lạc còn cử quân đội tới để bảo vệ và đẩy
lui bộ tộc Huyền Ô khỏi những bộ tộc lác giềng.
Cũng chính vì thế mà đã những bộ tộc xung quanh
luôn quý mến và tôn trọng Hùng Vương cũng như
là bộ tộc Âu Lạc. Cũng chính bởi vậy mà bộ tộc
Âu Lạc đã xây dựng lên một thành lũy to lớn, hiên
ngang nằm ngay giữa vùng đồng bằng, và xung
quang là những bộ tốc khác.
Nhưng không lẽ nào chỉ với sự sáng suất và những
chiến lược hay của Vua Hùng cùng với các bô lão
và một lực lượng quân đội hùng mạnh lại có thể
đẩy lui được bộ tộc Huyền Ô ư? Chắc hẳn các bạn
đang nghĩ rằng còn thiếu một yếu tố gì đó đúng
không nào? Các bạn quả nhiên không sai, ngoài
những thứ đó ra, Vua Hùng còn có một yếu tố
khác khiến ngài yên vị cai quản bộ tộc, đó là bởi vì
ngài có những tướng lãnh tài ba. Dưới thời Vua
Hùng còn có hai vị tướng lãnh đứng đầu vô cùng
tài giỏi, một người tên là Sơn, nắm giữ toàn bộ lục
quân. Một người khác có tên là Thủy, người này
điều hành toạn bộ thủy quân, có thể nói là với hai
vị tướng lãnh này mà bộ tộc Âu Lạc luôn ở thể
chủ động, hay nói cách khác là trăm trận trăm
thắng. Vậy hai vị tưỡng lãnh này xuất thân từ đâu?
Chuyện kể ra thì cũng thật là thú vị và khó tin.
Trong một lần đi săn bắn cùng các quần thần, tình
cờ Vua Hùng đã phát hiện ra một cậu nhóc bị bỏ
rơi tại vùng rừng núi hoang vắng. Nhưng nói là bị
bỏ rơi thì cũng không đúng, vì ngay cái lúc mà
Vua Hùng cùng binh lính tìm thấy Sơn thì cậu
đang nằm trong lòng một con cọp trắng. Con cọp
này lúc đầu phát hiện ra binh lính của Vua Hùng
thì nó gầm ghừ nhé nhanh đưa vuốt ra dọa, cứ
như thể con cọp trắng này sợ rằng binh lính sẽ
làm hại tới đứa bé vậy. Thế nhưng chỉ tới khi Vua
Hùng tiến tới trước mặt con cọp trắng, nớ mới
ngoan ngoãn cúi đầu. Sau khi con cọp trắng quắp
đứa bé đặt tới trước mặt Vua Hùng thì nó cũng
quay đầu chạy thẳng vào trong rừng sâu. Cảm
thấy sự huyền bí mà không kém phần diệu kì, Vua
Hùng đã đích tay ẫm đứa bé lên và mang về nuôi,
cũng chính vì tìm thấy được Sơn tại vùng rừng núi
này mà Vua Hùng đã đặt tên cậu bé đó là Sơn.
Không ít lâu sau, một kì tích khác lại xuất hiện, đó
là những người dân đánh cá ven biển bỗng nhiên
phát hiện ra một đứa nhóc khác cứ thế mà trôi
bồng bềnh trên mặt nước mà không hề chìm. Khi
thuyền của họ tới gần thì sóng nước như có chủ ý
tự đẩy đứa bé tới gần thuyền của họ vậy. Sau khi
vớt đứa bé lên, người dân tức tốc quay đầu về bờ
và mang đứa nhóc đó tới cho Vua Hùng. Vùa
Hùng cảm thấy đứa nhóc này cũng có cái gì đó
không giống người bình thường, ngài lấp tức bèn
cho gọi người thầy quyền năng tới và cho hỏi hai
đứa nhóc mà ngài mới nhận từ đâu tới. Sau khi
làm lễ và bói quẻ với xương gà xương chó, người
thầy này đã bẩm với Vua Hùng rằng cả hai đứa
nhóc đều bán tiên bán phàm, một kẻ là tượng
trưng cho đất đai rừng rậm, còn một kẻ là tượng
trưng cho sông hồ biển cả mênh mông. Nghe vậy,
Vua Hùng mừng rỡ và đặt tên đứa nhóc mà nghư
dân tìm được trên biển là Thủy, đồng thời chăm
sóc và nuôi dưỡng hai người tựa như là con ruột
vậy. Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, Sơn và
Thủy đều trở thành hai chàng trai to cao vạm vỡ
và sức mạnh hơn người. Nói về Sơn thì giỏi võ tài
ba, cậu ta thống lãnh lục quân của bộ tộc Âu Lạc,
có tài rời núi, kêu gọi thú rừng. Còn về Thủy Tinh
thì có tài điều binh khiển tướng, cai quản thủy
quân của bộ tộc Âu Lạc, cậu ta có tài hô mưa gọi
gió, và điều khiển nước rất tài tình. Điều đáng nói
ở đây là cả hai người đã đền đáp công ơn nuôi
dưỡng của Hùng Vương bằng những chiến công
hiển hách, thêm vào đó, cả hai còn là hai anh em
rất thân thiết. Do Sơn được Vua Hùng đón về nuôi
trước nên được coi là anh, còn Thủy được tìm
thấy và nhân nuôi sau nên là em.
… Tại một ngọn núi cao …
Sơn đã dẫn lục quân tới giải cứu bộ tộc Phong Vũ,
tuy nhiên khi tới nơi, do lượng lớn quân đội Huyền
Ô quá lớn. Cảm thấy rằng đấu sức không lại, nên
Sơn đã ra lệnh cho binh lính rút lui lên một ngọn
núi cao nhằm thu hút sự chú ý của quân đội
Huyền Ô mà bao vây lấy dưới chân núi. Đã là đêm
thứ hai rồi, trên trời không một gợn mây, trăng
sáng vằng vặc soi chiếu xuống doanh trại của sơn
trên núi. Sơn đang ngồi trong lều chính thì một vị
tượng dưới quyền bước vô nói:
- Thưa tương quân, đã có chim bồ câu đưa thư tới,
thủy quân do tướng Thủy đang tới gần.
Sơn mừng rỡ nói:
- Tốt lắm, mau chiêu gọi các tướng sĩ vào đây,
chúng ta cùng lên kế hoạch tác chiến.
Sau khi các tướng sĩ đã có mặt đầy đủ, Sơn mới
dở tấm bản đồ địa hình lên bàn và nói:
- Theo như các tướng sĩ đã biết, hiện tại quân đội
ta đang đóng quân trên núi.
Thế rồi Sơn chỉ tay lên ngọn núi, sau đó cậu chỉ
tay ra con sông lớn bao quanh một mặt nói:
- Theo tin tức trinh thám, thì quân đội Huyền Ô đã
bao vây lấy toàn bộ chân núi, nhưng chủ yếu quân
lực thì lại bám ở mé sông vả trải dàn ra quanh
chân núi nhằm chặn đường lui của quân ta.
Sơn
1 2 »

Lượt xem: 1282
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...