loading...

* » » »

 Thật lòng yêu em

Thật lòng yêu em sv TienThinhPro(Admin)
* 18.06.2014 / 11:43
Nhấp vội điếu thuốc trên tay, Thiên thở dài. Khuya. Quán X. vắng người hơn bao giờ hết. "Chậc, đã gần mười hai giờ đêm rồi còn gì!"- Thiên phì cười. Thiên chưa bao giờ nghĩ anh sẽ có ngày phải ngồi café một mình "tự kỉ" suốt hơn 4 tiếng đồng hồ như thế này.
Nở một nụ cười mỉm chi đầy mê hoặc, Thiên rồ ga phóng đi. Đóa hoa hồng nhẹ vương chút sương, chiếc nhẫn bạc lấp lánh vẫn còn ngủ yên trong chiếc hộp màu nhung đen trang nhã ấy.
---
Bốn năm, ba tháng và mười tám ngày, đó là khoảng thời gian để Thiên đến nước Pháp học tập, cũng là giới hạn để anh chữa vết thương sâu của mối tình đầu. Ngày ấy, Thiên chúa ghét khi thấy những người xung quanh mình viện cớ đi du học chỉ để chạy trốn cái thứ kì quặc mang tên "Tình Yêu". Thế nhưng, chỉ đến khi vừa đặt chân lên máy bay, Thiên mới ngỡ ra rằng mình đã nằm trong số đông đó từ lúc nào. Ừ thì giấc mơ kiến trúc sư vẫn còn âm ỉ trong anh, ừ thì anh cũng chẳng muốn để trái tim mình đớn đau thêm giây phút nào nữa.
Và Phương, lặng lẽ đến bên anh như một liều thuốc cực kỳ tuyệt diệu.
Tải ảnh
Phương kém Thiên ba tuổi. Tức là bây giờ Thiên đã trở thành một chàng trai 22 thì Phương mới vừa chập chững trở thành một người phụ nữ "thực thụ". Đã thế, Phương còn là một nàng Nhân Mã. Anh chững chạc, suy nghĩ nhiều đến bao nhiêu thì Phương lại ngây thơ, bất cần đời đến bấy nhiêu. Thế nhưng, đôi khi Thiên cũng chẳng thể biết những gì Phương đang suy nghĩ đằng sau những nụ cười thân thiện đó. Người ta nói, tuổi tác không phải là vấn đề, nhưng với Thiên, khoảng cách ấy lại khá lớn.
Thiên yêu Phương. Dĩ nhiên, đó là một sự thật không thể chối cãi. Nhưng lí do gì để Thiên có thể giữ vững tình yêu ấy mà bất chấp mọi thứ thế này, thì ngay cả bản thân anh cũng chẳng rõ.
---
-Anh sẽ yêu em mãi chứ?
-Anh sẽ yêu em trong bao lâu?
Thiên vẫn thường đáp lại: "Mãi mãi" để trả lời một cách "thuận tiện" cho hai câu hỏi. Đối với những người con gái khác, chắc chắc Thiên sẽ "buộc" phải nói nhiều và làm nhiều thứ hơn thế. Nhưng với Phương, anh chẳng cần thiết phải nói gì nhiều. Phương đơn giản, không màu mè, không hoa lá hẹ, không thích những lời sến súa mà người ta nói với mình (mặc dù cô cũng "sến" không kém). Từ lúc quen Phương, Thiên đã làm biết bao trò điên rồ mà chỉ có Phương mới nghĩ ra nổi: Cùng nhau đạp xe đến quán kem vào trời mưa lạnh giá, cùng nhau "nhậu" thâu đêm ở các quán vỉa hè ven đường Sài Gòn.
Chắc hẳn người ta sẽ không hình dung ra nổi cảnh một chàng trai đạo mạo, cao to, thêm cặp kính cận màu đen thư sinh, tri thức lại đi cùng với một nàng tuy phong cách ăn mặc đậm chất nữ tính nhưng lại ngổ ngáo, trẻ con đến...đáng sợ đến như thế.
Ở bên Phương, Thiên luôn có cảm giác mình như trẻ lại. Anh yêu đời, yêu người hơn. Có lẽ, những kí ức và vết thương của tình yêu đầu quá đậm đặc, quá sâu sắc khiến anh "già" đi nhiều. Anh ít cười nói, ít chia sẻ, ít tiếp xúc với mọi người. Anh chỉ chú tâm vào công việc và bản thân. Thỉnh thoảng có những đêm anh đi làm về, bố mẹ có công tác gấp đột xuất, chỉ có anh với ngôi nhà và màn mưa phủ dai dẳng. Những lúc ấy, anh thấy lòng mình cô đơn, hiu quạnh đến kinh người. Anh ước gì có một bờ vai để mình tựa vào, anh biết mình không thể yếu đuối, vì anh là chỗ dựa, vì anh là điểm tựa của gia đình.
Có một tối nọ, khi Thiên sốt mê man trên giường, anh bỗng nhớ đến...người yêu cũ. Thiên giật mình. Anh không hiểu vì sao mình lại suy nghĩ kì quặc đến như thế. Người phụ nữ đó, đã cứa vào lòng anh biết bao nhiêu lần, đã để trái tim anh khô cằn và xước xót hơn cả, vậy còn lí do gì để anh nghĩ đến cô ta nữa. Anh phì cười, càng chìm sâu vào giấc ngủ, anh lại càng cảm thấy đê mê hơn. Phương đang hiện ra trước mặt anh, càng ngày càng gần. Anh cứ ngỡ chỉ là giấc mơ, vì thời điểm đó Phương bận đi công tác ở Anh theo lịch của công ty mà cô làm thêm, cô chẳng thể nào ở gần bên anh được.
Vậy mà, bàn tay đó, mùi hương đó, cứ quấn theo anh mãi không thôi. Chỉ đến khi nửa đêm giật mình tỉnh dậy, thấy Phương ngoan ngoãn gục đầu trên cánh tay mình từ lúc nào, anh mới vỡ lẽ.
Mắt Thiên bỗng chốc cay cay. Anh không phải là mẫu đàn ông quá đa cảm, dễ xúc động trước mọi thứ. Nhưng với Phương, cảm giác ấy lại thường xuyên xảy ra. Một chuyến bay gấp từ Anh về Việt Nam chỉ vì biết tin anh bị sốt, Phương thật quá can đảm (hay ngốc nghếch) khi làm điều đó. Nếu là Thiên, có lẽ anh biết mình không đủ "nội lực" để làm được. Anh hoang mang không biết liệu mình có hoàn toàn tin vào tinh yêu, tin vào những gì trái tim mình mach bảo. Có lẽ vì thế mà anh luôn cảm thấy lo sợ, anh sợ mình cho đi quá nhiều, để rồi phải trốn chạy trong cái cảm giác tiêu điều tuyệt vọng vì những gì mà anh đã hiến tặng trong quá khứ.
Đêm ấy, Thiên thức trắng.
---
Tháng 12. Chính xác hơn là vào đầu tháng 12, là sinh nhật Phương.
Thiên loay hoay với "công tác" chuẩn bị sinh nhật Phương. Kể cũng lạ, Thiên chẳng hề nhớ nổi sinh nhật mình là ngày nào, trong khi lại răm rắp chạy đi mua quà cho người yêu. Thiên biết, điểm yếu của mình chính là quá phụ thuộc vào tình cảm. Với một chàng trai bình thường, sự nghiệp của anh ta chẳng khác gì là tất cả, các cô gái cũng chỉ là một chất xúc tác giúp họ tiếp tục chiến đấu với cái "tất cả" ấy vào ngày hôm sau mà thôi. Thiên lại khác. Dù người đời có bĩu môi, dù bạn bè có chê anh khờ vì quá "lụy tình" đến lạ, miễn là Phương vẫn yêu anh và ở bên cạnh anh, anh chịu tất.
Anh cần tình yêu, và cần rất nhiều.
Lúi cúi xách một đống đồ từ siêu thị về nhà, Thiên thở phào mệt nhọc. Anh đã xin nghỉ phép một ngày từ sếp, nên chắc chắn chẳng điều gì có thể khiến anh stress mệt mỏi hay phiền hà. Thiên xắt ớt, rắc một tí hành lá, tráng món bánh kem hương socola mà Phương thích, anh bận bịu hơn bao giờ hết. "À, món này Phương thích nhất, món kia chắc là Phương cũng thích..."- Thiên nhủ thầm, đầu óc đau như búa bổ.
Bảy giờ kém mười lăm phút.
Có tiếng mở cửa.
"Chắc Phương sẽ bất ngờ lắm đây vì mình đã đến nhà cô ấy mà không báo trước!". Thiên mỉm cười.
Trước mặt Thiên, Phương đang nhìn anh, mắt rưng rưng. Niềm hạnh phúc hiện rõ trên đôi mắt anh.
-Anh...đang làm gì thế...Phương tiến lại gần bàn, ánh mắt cô đã ngạc nhiên nay lại càng ngạc nhiên hơn.
-Anh...chúc mừng sinh nhật em...Thiên ngập ngừng...
-Sinh nhật em à...Phương tròn xoe mắt...đây là món gì thế? Phương nhẹ nhàng chỉ tay vào món phía gần phía đầu bàn.
-Chẳng phải là món spaghetti sao...Món em thích nhất đấy...
-Cái gì? Mắt Phương bắt đầu nhăn nhó...Đó là món em ghét nhất, cực kì ghét ...Còn dó là...Phương nhìn vào chiếc bánh sinh nhật to lớn ở chính giữa bàn.
-Còn bánh kem sôcola...
-Em chỉ thích ăn vị vani, socola thật đắng và ngán...
-...
-Này, với lại hôm nay không phải sinh nhật em, mà là ngày mai...
-Anh có còn quan tâm đến em nữa không vậy? Ngay cả ngày sinh nhật em, anh cũng không nhớ chính xác. Món em thích ăn nhất lại là món em ghét nhất, em chỉ ưng vani thôi. Em ghét tât cả, ghét cả anh, em cứ nghĩ là hai chúng ta sẽ có một bữa tối thật vui, nhưng hóa ra đó là tất cả những gì mà anh có thể làm à...
Phương giận dữ bỏ đi. Cô bỗng chốc đóng sầm cửa lại.
Thiên
1 2 »

Lượt xem: 1225
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...