loading...

* » » »

 Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi

Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi sv TienThinhPro(Admin)
* 13.02.2015 / 18:38
“Hi! Chào các bạn, tớ tên là Mã Nhi Thái Nhược Hi, 17 tuổi, Người Trung Quốc. Tớ sẽ tới đất nước nhỏ bé hình chữ S có lịch sử hào hùng để sinh sống cùng với bố, mẹ và anh trai, và đương nhiên, chúng tớ là người gốc Trung Quốc!^^ Vì sao đến Việt Nam phải không? Vì bố mẹ, anh trai và cả tớ đều rất yêu đất nước này, rất muốn được có một quốc tịch Việt Nam, hẳn sẽ vinh dự lắm! Tớ đang ngồi trên máy bay để bay tới Việt Nam đấy! Do sống quen ở nơi núi rừng bên Trung Quốc, bố tớ đã mua hẳn một căn nhà biệt thự trên một quả đồi đầy cây cối, bên cạnh sẽ là 1 cái thác nước, nghe tới thôi đã thấy thơ mộng! Tớ yêu VIệt Nam!”

Máy bay hạ cánh tại sân bay Nội Bài.
Xuống khỏi máy bay, Nó reo lên sung sướng:
- Ha Ha, Việt Nam! Moa! Moa! Moa!
Anh trai nó ngáp ngắn ngáp dài. Ông anh nó đẹp trai ngời ngời, tên là Mã Thái Hi Phong, tên nghe kêu quá phải không? Nói:
- Đến rồi à? Cái đất nước bé như lỗ mũi này mà nhiều bé xinh?
Nó đấm mạnh vào vai anh trai:
- Chúng ta đến sống ở đây đó, anh cố mà sống cho hòa nhập, chứ không giống bên Trung Quốc đâu!
- Biết rồi cô nương!
Bố mẹ mỉm cười, vẫy tay gọi 2 anh em. Nó khoác vai anh trai, mỉm cười. Chiếc xe BMW đen loáng đưa gia đình Nó đi. Thực ra, nhà Nó cũng khá giả lắm, nhưng cũng không thể gọi là giàu được! Nhược Hi nhìn qua cửa xe ô tô, con người ở đây thật xinh đẹp, nhiều xe cộ ghê, có thứ để vui rồi! Quên chưa nói, nó là cô nàng rất là nghịch ngợm, học tốt nhất là môn tiếng anh,và tiếng Trung, các môn khác cũng tuyệt vời chẳng kém gì!
Căn Nhà tuyệt đẹp hiện ra trước mắt, thật giống cảnh thần tiên, thảo nào, họ gọi bố nó là Thiên Tài về mảng nhà cửa, phong thủy, trang trí, tự hào về bố quá!
Vào bên trong nhà, căn nhà bên ngoài mang phong cách Trung Quốc, nhưng bên trong lại mang đậm nét Việt Nam, nội thất hiện đại. Căn phòng của nó không khác gì phòng công chúa, đẹp vô cùng, có cửa sổ nhìn về phía thác nước, bố thật hiểu con gái! Nó ném ngay cái cặp xuống đất, thả người trên chiếc đẹm êm ái!
Mẹ bước vào:
- Con bé này, đừng nói với mẹ là con lại ngủ nhé? Ngồi dậy mẹ nói cái này à nghe!
Nhược Hi đang lim dim mắt, thì choàng tỉnh giấc:
- Sao hả mẹ?
- Ngày mai còn sẽ tới trường mới, chuẩn bị đồ đạc xong xuôi thì mới được ngủ, ngày mai, bố sẽ đưa con đến trường, cố gắng mà học nghe chưa?
- Mẹ ơi! Anh Hi Phong không phải đi học mà mẹ!
- Con bé này, anh con 20 tuổi rồi, anh cũng đã tìm được công ty, nên anh con sẽ đi làm, còn con phải đi học!
- Thôi được rồi mẹ! con biết rồi, mẹ ra ngoài hộ con đi mẹ, con mệt quá, phải ngủ để mai lấy sức đi học chứ ạ!
Mẹ nó dí đầu yêu, Nó nhăn mặt, ngồi ôm gối lăn kềnh ra giường.
***
Sáng hôm sau…
Oáp!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Con bé kia, dậy đi, cái con lợn già!
Đó chính là chuông báo thức đặc biệt đấy, chính là cái loa phóng thanh từ ông anh phát ra, Nó nhăn nhó:
- Dậy đây. Dậy đây, anh mới là ****** già ấy!
- Thôi đi bà cô, bà cô dậy cho anh nhờ, bố đợi cô ở ngoài rồi đấy!
Nó nhớ ra là hôm nay là buổi đầu đến trường, nó nhanh nhẹn soạn sửa đồ rồi nhảy qua khỏi cửa sổ.
Phù!!!!
- Con lại trèo cửa sổ ra sao?
- A…Bố…hi hi…
- Cái con bé này, thôi, lên xe đi, từ lần sau, con sẽ đi học 1 mình, bố chỉ đưa con 2 buổi đầu thôi đấy!
- Tuân lệnh sếp!



Nhược Hi cười tươi như hoa, leo lên xe bố, tới thẳng trường.
Ngôi trường cũng to đấy chứ! Phan Trinh Dương chính là ngôi trường mới của nó. Nghe nói trường này nổi tiếng nhất Việt Nam, hẳn là nhiều bạn gái xinh, thân thiện lắm đấy!
Sau khi tạm biệt bố, nó lững thững đi vào.
Lớp 11A2 ở đâu vậy trời! tuy không to như ở bên Trung Quốc, nhưng mà sao như đường xoắn ốc vậy?
Nhược Hi ngó ngó nghiêng nghiêng, trường này không có người phụ trách giới thiệu trường à?
Đúng lúc ấy thì gặp ngay một anh chàng mặc đồng phục trắng, thắt cà vạt nới lỏng, bay bay trong gió, cậu ấy đứng dựa vào gốc cây! A, cứu tinh đây rồi! Nó nhẹ nhàng nói, kèm theo một nụ cười:
- Chào cậu, cậu ình hỏi một chút được không?
Người con trai nghe thấy tiếng nói đó, quay mặt lại nhìn, rồi bước lại gần Nhược Hi. Ực! Khuôn mặt lạnh lùng đến ngạt thở! Nhưng phải nói, hắn ta rất đẹp trai, đôi mắt nâu, ủa? trai Việt cũng có người mắt nâu sao? lạ thật. Nhưng đặc biệt. Mái tóc hạt dẻ, khẽ bay theo gió, sống mũi cao, đôi lông mày rậm, vẻ khuyến rũ đến tột độ, đôi môi đỏ như môi con gái, khẽ nhếch mép, giọng nói lạnh thấu sương:
- Học sinh mới à?
- Ừ. Mình là học sinh mới, cậu có thể đưa mình tới lớp 11A2 không?
- Từ đâu tới?
- Cậu hỏi mình sống ở đâu phải không? Mình ở…
- Quốc tịch?
- Ơ…ơ…
Nhược Hi đỏ mặt, hắn ta hỏi sống ở đâu cơ mà? Sao lại hỏi quốc tịch? Nghe nói, Việt Nam rất gét Trung Quốc từ hồi xa xưa? Trời ơi!
- Mình là người quốc tịch Trung Quốc, vì rất yêu Việt Nam, nên mình đã sang bên này sống và có 2 quốc tịch, Việt và Trung.
Khuôn mặt hắn ta càng lộ rõ vẻ tối tăm:
- Trung Quốc sao? vậy thì kiếm người khác đi! Tạm biệt!
Cái gì? Nhược Hi sốc. Nó đã nghe đến con người Việt Nam, thân thiện, thật thà, con trai bên này thì vô cùng tốt bụng và ga lăng, nhưng thử nhìn hắn xem? Đâu có giống như lời đồn? Nó xì khói đầu, nó cũng đâu phải loại dễ bắt nạt đâu! Nhược Hi chống tay lên hông:
- Này cậu kia!
Hắn ta định bước đi thì quay đầu nhìn, Nó gắt lên:
- Cậu đối xử với học sinh mới thế hả? Trường gì mà học sinh kì cục vậy? cậu là con trai gì mà chả có 1 tố chất của người Việt mà tôi biết! hừ.
Hắn ta tiến lại gần nó, mắt nhìn chăm chăm vào đôi mắt Nhược Hi, đôi mắt ấy tỏ vẻ tức giận.
- Cô nói sao cơ? Không có tố chất của người Việt? cô nói tôi sao? Nhìn lại cô xem, quốc tịch Trung Quốc à? không hiểu sao người Trung Quốc lại vào được cái trường này, hẳn là bố mẹ cô dùng biện pháp ép cung hiệu trưởng trường này nên mới đc vào đây chứ gì? Người Trung Quốc các cô chẳng tốt đẹp gì.
Nó há hốc mồm, đứng ngây nhìn hắn ta bước đi, lần đầu tiên nó bị nhục nhã như thế này, xui quá xui, quả này, hôm nay nó xui tận số rồi.
Hi đi tiếp, cố gắng tìm người giúp mà chẳng thấy ai, trường gì mà không có một bóng thế này? Còn chưa tớigiờ học mà!
Nó toát mồ hôi, trời thì nắng, nóng, đi tìm mãi chả thấy lớp đâu, toàn cây với cối.
Lại có 1 bóng người con trai, cũng áo trắng, cũng cà vạt nới lỏng,đang tìm một ai đó thì phải. Nhược Hi nhíu mày, lại là hắn?
Nó cố gắng mỉm cười, cất giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng:
- Bạn ơi, có thể đưa mình đến lớp 11A2 không? Mình là học sinh mới! xin hãy giúp mình!
Hắn nhìn, nhưng khuôn mặt này là một khuôn mặt khác, trên khuôn mặt này là vẻ đẹp sáng lòa, đôi môi nở nụ cười thiên thần chưa từng có, đôi mắt đen, cái mặt này đẹp hoàn hảo. Giọng nói ấm áp:
- Em là Mã Nhi Thái Nhược Hi phải không?
Ồ! Hắn biết tên mình cơ à?
Nó nở nụ cười độc chiêu:
- À, vâng! Anh là…
- Anh là Hoàng Minh, lớp 12a2, chủ tịch hội sinh viên của trường. Hiệu trưởng nhờ anh dẫn em về lớp và tham quan trường, dạy em một số quy định kỉ luật của trường!
Nhược Hi cười hớn hở, sung sướng như vớ được vàng.
- Háhá, cuối cùng thì cũng thấy anh, sao anh không đến sớm, làm em mệt đứt hơi!



Anh Hoàng Minh
1 2 3...50 »

Lượt xem: 8579
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...