loading...

* » » »

 Tình Yêu Học Trò Full

Tình Yêu Học Trò Full sv TienThinhPro(Admin)
* 28.10.2014 / 14:14
Chap 1:

Reng....reng....reng...
Tiếng chuông kêu làm tôi giật mình tỉnh giấc. Mơ màng đưa tay tắt báo thức, quay sang nhìn đồng hồ : 6h50. Chết mẹ nó rồi muộn học rồi. Thế là vội vàng mặc quần áo, cầm vội cái cặp sách rồi phóng lên trường. Đường phố lúc se lạnh thật vắng, chỉ có lác đác một số người . Khoan khoái hít khí trời, tôi quay nhìn cảnh vật xung quanh, cảm thấy như mọi thứ đều thay đổi . Tôi có cảm giác như hôm nay sẽ có chuyện gì đó xảy đến với tôi. Đầu óc đang miên man suy nghĩ thì bỗng đến trường lúc nào không biết. Nhìn vào trong trường thì thấy đang tập trung chào cờ đầu tuần , thôi xong, kiểu này không vào trường được rồi, đành phải ngồi chờ hết tập trung thôi. Nghĩ như vậy, tôi nhanh chóng cất xe rồi bước ra mấy quán bán đồ ăn sáng. Bánh mì! Đó là món ăn thường xuyên vào mỗi buổi sáng của tôi. Ngay khi vừa bước vào quán ăn sáng, tôi bị một phen ngỡ ngàng khi gặp ngay một cô bé, hình như em này vừa vào lớp 10 và là lần đầu tiên đi học muộn thì phải. Em ngồi ở ngay sau cánh cửa , chắc sợ các thầy cô nhìn thấy. Tôi ngẩn người khi thấy em, em trông rất xinh đẹp và có một nét gì đó cuốn hút tôi ghê gớm. Mãi lúc sau cô bán hàng mới kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ khi hỏi tôi :
-T. Có ăn bánh mì không thế ?
Tôi giật mình đáp lại :
-Có ạ, cô lấy cháu cái bánh mì trứng xúc xích !
Vừa đón cái bánh mì từ cô , tôi vừa tìm chỗ ngồi để nhìn em. Mà tôi cũng không phải loại bạo dạn lắm nên chỉ có thể nhìn trộm em mà thôi. Vừa ăn bánh, thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn em chút . Tuy chỉ như vậy thôi nhưng cũng làm tôi cảm thấy rất vui. Cái số FA đeo đẳng quá lâu, nó làm cho con người ta trở nên khác hẳn khi cảm thấy đã tìm được người làm con tim mình rung động. . Thời gian trôi qua thật nhanh, mới thế mà đã xong tiết chào cờ . Tôi thấy em nhanh chóng trả tiền rồi bước nhanh vào trường, chắc là sợ bị ghi lỗi đi học muộn đây mà lớp 10 có khác, ngoan ngoãn . Ngẫm lại mình 2 năm trước cũng chả khác em bây giờ là mấy, ngơ ngác, sợ sệt, cái gì cũng thấy lạ lẫm khi bước vào ngôi trường mới. Đang hồi tưởng lại mấy cái kỉ niệm cũ thì " Bộp " , thằng Tuấn đập vào vai tôi và nói :
- Thằng này, sao không lên chào cờ hả ? Mà chào cờ xong rồi sao mày không vào lớp? Ngồi đây làm gì?
Tôi không trả lời, chỉ ậm ừ đáp cho qua. Trong đầu tôi vẫn đang hiện lên hình ảnh cô bé xinh xắn mà tôi vừa gặp. Bỗng tôi nhìn thấy dưới ghế em ấy vừa ngồi có rơi một tấm thẻ , tôi nhặt lên đọc thì thấy đó là thẻ thư viện. Trên tấm thẻ có ghi đầy đủ họ tên, lớp học của em. Tôi cảm thấy thật sung sướng, đang nghĩ làm cách nào để tìm được địa chỉ của em thì trời lại ban cho tôi cái này, thật không gì sung sướng hơn . Thằng Tuấn thấy tôi phát cuồng vì một cái thẻ thư viện thì cũng không khỏi ngạc nhiên :
- Mày bị điên à T, cầm cái thẻ thư viện mà như kiểu cầm được vàng ấy.
- Mày không hiểu đâu, đối với tao cái này còn hơn cả vàng ấy chứ.
- Tao chịu, không hiểu đầu mày đang nghĩ cái gì nữa
- Thôi, vào lớp đi mày, chuẩn bị vào tiết 2 rồi.
Đến đây , tôi cùng nó đi vào trường, trong đầu tôi đang hiện lên vô số viễn cảnh sắp xảy ra tới đây. Một thằng con trai đang có những rung động trái tim đầu tiên của cuộc đời

Chap 2:

Ngồi trong giờ học, tâm trí của tôi như bị treo trên cành cây, mơ màng như người không trọng lực. Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên bị đập " Bộp " một phát vào lưng. Quay sang thì thằng cờ hó Mạnh đang cười nhăn nhăn nhở nhở, dường như nó nhận thấy tôi đang có chuyện gì đó suy nghĩ :
- Ê ! Mày bị sao đấy? Nãy giờ cứ ngẩn người ra đéo ghi chép bài là sao?
- Tao không sao.
- Không sao cái cc, mày thích bốc phét không? Bố mày nhìn mày là bố biết mày đang cảm nắng rồi đúng không?
Thằng cờ hó này nhìn ngu ngu mà khôn ra phết, thế mà cũng biết được tôi đang bị cảm nắng em nhỏ . Không giấu được, tôi kể với nó về việc tôi vừa trải qua . Dù sao thì nó cũng là thằng bạn thân nhất của tôi, và nó cũng đã trải qua mấy lần tán gái nên cũng có kinh nghiệm hơn tôi .
- Chuyện là thế, mày ạ.
- Thế mày đã trả lại cái thẻ thư viện cho em nó chưa?
- Chưa, tao định tý nữa tan học thì đem trả lại.
- Thế chỉ trả lại thẻ thôi à, mày không định làm gì nữa à ?
- Tao chỉ biết thế thôi, còn làm gì nữa?
- Mày ngu vcd ra, nghe bố mày bảo đây này.
Thế là nó với tôi nói chuyện suốt cả giờ, vẫn chỉ xoay quay cái vấn đề đấy.
Lúc đó tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu, 5 tiết như kiểu 50 tiết vậy. Đúng là tâm trạng của mấy đứa đang say nắng lúc nào cũng như vậy, và tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Tùng...tùng...tùng...
Tiếng trống báo hiệu tan học vang lên. Tôi vội vàng thu dọn sách vở, chuẩn bị lên gặp em ấy để trả lại thẻ . Có cái cảm giác hồi hộp vừa lo lắng các bạn ợ . Thấy tôi thấp thỏm lo như thế, thằng Mạnh cũng bảo tôi :
- Mày phải nhớ những gì tao bảo đấy, biết chưa?
- Tao biết rồi.
Thế là tôi bước lên tầng 3, lớp 10 văn nơi em học. Dường như vẫn còn sót bài nên lớp vẫn chưa tan. Tôi đứng ngoài đợi em, nhìn ngắm xung quanh. Các lớp và sân trường nhộn nhịp người ra về. Chờ được một lúc thì lớp em cũng ra về, tôi nhìn thấy em bước ra khỏi cửa và đi về phía để xe . Tôi vội vàng bước theo em, mỗi bước chân là một sự hồi hộp , hơi thở tôi nhanh hơn và mạnh hơn. Chắc tôi là một con người đa cảm, có mỗi việc trả cái thẻ thư viện cho người ta thôi mà sao lại phải nghiêm trọng như vậy nhỉ ? Tôi cũng không hiểu được chính mình nữa . . Đột nhiên tôi cảm thấy sợ và không đủ dũng khí để bước đến gần em , tôi thật ngố nhỉ ( Tại lúc ấy quanh em có nhiều bạn quá làm tôi hơi sợ ) . Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm để bước đến cạnh em và nói :
- Em ơi, sáng nay em để quên thẻ thư viện ở chỗ ăn sáng này.
- Ơ ! Dạ. Anh nhặt được thẻ của em ạ. Sáng nay lên lớp em tìm mãi không thấy, cứ tưởng nó mất rồi. Hì. Em cảm ơn anh ạ !
- Không có gì đâu em, có cái thẻ thư viện thôi mà.
- Vâng, dù sao thì em cũng muốn cảm ơn anh . Hihi
Nhìn em cười mà tôi muốn mềm nhũn cả người ra. Em cười thật đẹp và rạng rỡ .
- Anh ơi, thế anh học lớp nào thế anh?
- Anh học 12 Sinh.
- Vâng, anh tên gì ạ?
- Anh tên T, thế còn em ?
- Em tên Quỳnh.
Trong đầu tôi chợt nghĩ Quỳnh, cái tên đẹp giống người. Hơ hơ
Đang suy nghĩ thì chợt có tiếng cười đùa, hóa ra mấy đứa bạn của em đứng cạnh em nãy giờ mà tôi không để ý. Xấu hổ quá ợ
- Quỳnh ơi, ai mà đứng nói chuyện nãy giờ thế?
- Anh ơi, chọn đúng đối tượng thế.
Cả lũ cười nói làm tôi cùng em đều cảm thấy ngại . Để giải quyết vấn đề này, tôi nhanh chóng chào tạm biệt em và ra về, không quên xin em SDT. . Em cùng chào tạm biệt tôi và đi về cùng bạn . Trên đường về , đầu óc tôi miên man suy nghĩ về những việc vừa xảy ra, những việc sắp xảy đến. Về đến nhà, sung sướng vì đã xin được số em, tôi nằm dài trên giường, ngủ một giấc thật đã trước khi bắt đầu hành trình mà mọi người thường gọi là " cưa cây ". Lần đầu tiên vác cưa đi làm lâm tặc chắc chắn là còn nhiều điều khó khăn, nhưng tôi mặc kệ tất cả . Đầu tôi chỉ có hình bóng của em, hình bóng đã làm tôi điêu đứng, một cô bé xinh xắn, đáng yêu và nói chuyện cũng vô cùng duyên dáng. Nằm suy nghĩ một lúc thì tôi chìm vào giấc
1 2 3...61 »

Lượt xem: 24579
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...