loading...

* » » »

 Tình Yêu Và Tình Dục

Tình Yêu Và Tình Dục sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 16:47
Phần 1: Uyển Văn, con gái của cô chủ nhiệm

Tôi đang ở nhà và ngồi trên chiếc ghế đá ngắm dòng người qua lại.Cảnh đêm Sài Gòn khá ồn ào với tiếng xe cộ chạy không ngớt và ánh đèn sáng rực một góc đường,xa xa thấy thoáng vài ku trẻ trâu đang thể hiện phong cách bằng việc phóng xe cà tàng như thằng khùng ra làn đường xe tải.Đêm nay đối với tôi cũng chỉ như mọi đêm khác :ngồi một mình,rít thuốc và hóng gió chờ tới giờ G.Chậu phong lan treo trên giàn cây tỏa ra một mùi thơm thật dụi nhẹ,nụ hoa e ấp nở trong đêm như dáng một thiếu nữ đang e thẹn khi lần đầu tiên gặp mặt người khác giới.Chợt,cái điện thoại đặt trên bàn reo ầm ĩ,kệ nó tôi cũng chẳng có hứng thú để nghe.

"Anh hứa sẽ đưa em đi suốt cuộc đời,mà sao không đưa được đoạn đường em đi.Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về mà giờ đây một mình em đứng trong mưa"

Tiếng chuông ầm ĩ quá,và tôi chẳng thích ồn ào chút nào,đành nhấc máy thôi.Số của em Uyển Văn,tôi chợt buồn cười,chúng tôi chia tay cũng cũng lâu nhưng thỉnh thoảng em vẫn cố tìm cách liên lạc với tôi.Thật là một việc làm sai lầm,nhưng thôi,để xem em ấy nói cái gì.

_Alo! anh hả? nghe giọng em tôi đoán chừng em đang khóc
_Ừ!-tôi trả lời một cách uể oải
_Sao em gọi anh không bắt máy
_Anh bận

"Anh bận" là một câu trả lời mà tôi cho là hay nhất trong tất cả các câu trả lời.Nó vừa cho người nghe một lý do rất hoàn hảo mà không ai có thể bắt bẻ được:Ai mà chả bận,bận nên mới không liên lạc được chứ.Giống như hồi nhỏ,mỗi lần thầy cô hỏi:"Sao em không học bài",chúng ta có thể nói dối là:"thưa cô,hôm qua em bận chuyện nhà" nhưng thật chất là trong cái thời điểm đáng lẽ ra là học bài,chúng ta lại làm chuyện khác,chơi điện tử chẳng hạn.Sau đó, có thể chúng ta sẽ bị điểm kém đấy hay thậm chí là cả đánh đập,nhưng ít nhất thì chúng ta cũng có lý do quá hoàn hảo để trở về bàn với vẻ mặt buồn buồn trong sự cắn rứt của thầy cô:"Có thể hôm qua nhà nó chuyện thật,hồi nãy mình nóng quá,kiểm tra mình cho điểm nó thoáng một chút" ,và "bận" cũng cho người trả lời một gợi ý rất thoáng:thiếu cha gì lý do cho việc "bận" mà ta có thể thay vào:bệnh,làm,học, vâng vâng và vâng vâng.

_Em muốn gặp anh nói chuyện cho rõ
_Không được đâu giờ anh đang bận chút việc

Đấy! một lần nữa câu trả lời hay nhất của tôi đã phát huy tác dụng,em chả có cái lý do gì mà phá hỏng buổi tối đang sắp hay tuyệt của tôi.Không lẽ em muốn anh hết "bận" để qua XH với em sao,nếu thế thì thôi,anh "bận" rồi!

_Vậy chừng nào anh rảnh ?

Một câu hỏi khá hấp dẫn,cũng như "bận" ai mà chả "rãnh" chỉ có duy nhất lý do:lúc nào thì rảnh.Thôi thì tôi cũng không phải hạn tuyệt tình vả lại cái đề tài nói "chuyện cho rõ "củng khá thú vị(hi vọng là không liên quan đến XH) nên tôi nhìn sơ qua cuốn sổ tay

_Tối thứ 5 tuần sau
_Thứ bảy chủ nhật anh làm gì
_Anh bận
_Anh làm gì mà bận
_Anh học bài
_Ừ!em chờ anh ở chỗ cũ
_Thôi!anh cúp máy đây

Chỗ cũ là chỗ nào? thôi tới đó rồi nhớ ra cũng được.Chợt tôi nhìn cái điện thoại,cũng iphone đây.Thú thật tôi cực kỳ ghét những cái điện thoại cảm ứng như thế này,cầm quét quét cứ như đàn bà và cả chiếc tay ga tôi đang chạy nữa,nó quá yếu so với chiếc Super Four chiến đang thu lu nằm một góc dưới nhà và xe tay ga cũng chỉ là một thứ bỏ đi đối với tôi trong những chuyến du lịch bụi dài ngày.Tôi mua chúng vì một lý do khá đơn giản:có vẻ gái thích mấy thằng cầm iphone đi tay ga chăng?

Rít một hơi thuốc,tôi nhớ lại em Uyển Văn,con của bà cô chủ nhiệm cũ,rất đẹp với thân hình đầy đặng,làn da trắng,khuôn mặt dễ thương,ba vòng đầy đặn và nhất là bầu ngực, lúc nào cũng căng phồng như thể muốn bứt tung cúc áo để nhảy ra.Hồi còn đi học,nghe hồi đó tụi bạn đồn là em cũng là một hot girl,tôi ngu sinh ngữ chả biết hot girl là gì,hot dog thì tôi vẫn ăn mỗi ngày nên tôi nghĩ chắc hot girl ăn ngon hơn hot dog.và có lẽ em cũng biết vậy nên lúc nào cũng khoác lên mình cái vẻ mặt kêu kỳ phát ghét.

Còn tôi! theo lời nhận xét của mấy bà cô giáo sinh là đẹp trai,thầy chủ nhiệm là tạm được,mấy thằng bạn là "bén".Có thể 12 bà mụ lúc nặn tôi cũng rảnh rang nên chăm chút cho tôi khá kỹ:răng khá đều,không hô không móm,khuôn mặt góc cạnh,lông mày khá rậm,mắt sâu,mũi cao và nhất là.... da tôi khá trắng(tôi cực ghét da trắng,nhìn giống gay quá mặc dù tôi có mọi cách để nó đen đi),người tôi cao hơn hẳn tụi con trai trong lớp,cơ cũng chắc(vì tôi là dân võ),tóc dầy và hơi dài kiểu như michael george trong bài careless whisper ấy.Nói chung hình hồi trẻ của ba tôi và tôi giống nhau như anh em sinh đôi.Tôi cũng không lấy điều đó làm gì đáng tự hào lắm,đẹp trai đâu mài ra ăn được,nhưng khổ nỗi gái lại thích thế.Ôi cái sự đời

Và em Uyển Văn cũng không ngoại lệ,Tôi nhớ lúc mới tán tỉnh ẻm,kêu lắm cơ.Tuy nhiên tôi ghét nhất cái thể loại mà cá độ coi cưa em này trong bao lâu,cưa em nọ trong bấy lâu,mẹ cái lũ rách việc,tôi không thích cá độ những chuyện ấy.Và bước ngoặt của tôi với Uyển Văn đã xảy ra,một đêm nọ tôi đang chat với Uyển Văn,nói chuyện mệt quá nên tôi quyết định làm luôn,tôi nhắn cho em một tin ngắn gọn

Tắt máy đi chơi

Đón Uyển Văn lúc hơn 8h tối tại đầu hẻm nhà em(Uyển Văn không thích mẹ em biết và tôi cũng thế).Đi dạo một hồi,tôi chở Uyển Văn lên quận 7 vào một quán cafe ,hai đứa dắt tay nhau vào phòng riêng.Nói chuyện hồi lâu,cái gì tới nó cũng tới,tôi nhìn em và nói:

_Mình biết coi bói đấy!
_Thật không? rồi Uyển Văn đưa tay cho tôi
_Mình không bói tay
_Vậy chứ bói gì? mắt Uyển Văn tròn xoe
_Bói đùi!
_Hả?
Và không để em từ chối,hai tay tôi đã đặt hẳn lên đùi em.Lúc đầu Uyển Văn cũng có ý định hắt tay tôi ra nhưng một lúc sau em để mặt tôi muốn làm gì thì làm.Da Uyển Văn thật mềm mại,tôi có cảm giác bàn tay tôi không đặt lên đùi một người con gái mà là đang mân mê trên một thảm nhung đắt tiền.Gương mặt Uyển Văn đỏ lên,người Uyển Văn nóng ran,bộ ngực phập phồng sau lớp áo mỏng lấm tấm mồ hôi càng làm cho tôi thêm động lực.Tôi ôm Uyển Văn vào lòng,hôn lên má,lên môi,cảm nhận mùi thơm từ cơ thể của em.Uyển Văn có vẻ như vừa thích vừa sợ,bàn tay đặt lên vai tôi vừa như muốn đẩy ra vừa như muốn kéo vào.Bàn tay tôi mân mê khắp cả người em,chỗ nào cũng nóng ran.Người Uyển Văn run lên bần bật,mắt em nhắm nghiền lại,miệng em thở dốc ra,tay em thả lõng xuống.Bộ ngực đầy đặng của em ép sát vào người tôi tạo một cảm giác mềm mại và thích thú.Chúng tôi hôn nhau thật lâu mà nói đúng ra là nấu cháo lưỡi.Tôi biết là ở đây mặc dù riêng tư thật nhưng cũng chẳng muốn làm chuyện đó bây giờ,tôi liền tính tiền và dẫn em vào một nhà nghỉ.

Lấy chìa khóa từ lễ tân lên phòng,trái với sự rạo rực lúc đầu,Uyển Văn giờ đây khá sợ,nhưng một nụ hôn thật sâu cũng có thể tiếp thêm cho em rất nhiều sức mạnh vào lúc này.Em nằm xuống nệm,tay nắm chặt mép gối mắt nhắm lại ra chiều sợ hãi lắm,em mặc sức để tôi tự do.Bắt đầu tôi cởi tất cả những gì em đang mặc trên người, để lộ ra những khoảng thịt trắng nõn mềm mại đầy gợi cảm.Thân hình đầy đặn và trần trụi của em dưới ánh đèn mờ quả thật có một sức mạnh đến ghê hồn."Anh hùng khó qua ải mỹ nhân" thật là đúng,mà tôi chả phải anh hùng nên càng khó mà
1 2 3...41 »

Lượt xem: 7963
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...