loading...

* » » »

 Tôi đã yêu...một cô bé !!!

Tôi đã yêu...một cô bé !!! sv TienThinhPro(Admin)
* 25.06.2015 / 12:34
Tôi cảm thấy đắn đo khi viết ra những điều này, tôi không chắc mình sẽ nhận đc cái nhìn khách quan và sự đồng cảm nhất từ các mem ở F17 này, lo rằng điều mình tưởng như đúng đắn kia lại trở nên lố lăng trước con mắt nhiều người, và cũng lo sợ lập trường của mình sẽ bị lung lay trước búa rìu thiên hạ. Nhưng dù sao thì tôi cũng muốn trải lòng cho nhẹ bớt gánh nặng, cũng như muốn tìm 1 ai đó...có thể chỉ là 1 vài trong số những người đọc bài viết này có thể thông cảm và sẻ chia với tôi...!!

Tình yêu! chắc ai cũng từng trải qua ít nhất 1 lần trong đời, đó có thể là chuyện tình trẻ con, cảm nắng nhau vài ngày rồi thôi, cũng có thể là chuyện tình tuổi học trò với bao dự định, mộng mơ để rồi vỡ tan như bong bóng xà phòng, hay có thể là những câu chuyện tình thực thụ, có thể viết thành sách, khiến nhữg người ngoài cuộc thầm ghen tị và cảm phục.


Nhưng câu truyện của tôi, tôi không biết mọi người sẽ gọi nó là gì nữa, nhưng tôi luôn muốn mọi người coi đó là tình yêu, một tình yêu thực sự, cho dù nó chỉ xuất phát từ một phía và tại thời điểm này vẫn chưa được xã hội công nhận


Chuyện của tôi bắt đầu khi mẹ tôi có sang quán nhậu lại cho một người đàn ông tên T.A, ông ấy là ba của em - người con gái luôn có chỗ trong trái tim tôi.

Tôi xin đc tả sơ qua cái quán nhậu cho mọi người dễ hình dung (nếu ai ở miền Trung chắc là biết cái kiểu quán nhậu như này), cái quán thực ra thì rất nhỏ, chỉ khoảng 30m2 thôi, chỉ dùng để chứa bia, bàn ghế, dụng cụ nấu nướng, ti vi..v...v... Có 1 bức tường được xây để chia cắt ra làm 2 phòng, phòng bên ngoài thì là chỗ nấu nướng kiêm luôn chỗ để bia, bàn chặt đồ ăn, tivi, bàn ghế lúc thu dọn vào thì xếp để đấy. Còn phòng trong là phòng ngủ khá hẹp, khoảng 13m2, chỉ đủ kê một cái giừơng và một bộ bàn ghế, nhưng bù lại thì quán khá sạch sẽ, tường được quét sơn, nền lát gạch men, ngăn cách bên ngoài và phòng ngủ là cánh cửa gỗ to và còn có 1 toilet riêng y như ở gia đình, chứ không phải là tạm bợ bẩn thỉu. Khi mở quán ra để bán thì bàn ghế sẽ được bày ra bên ngoài, cái vỉa hè đó rộng thênh thang, chiều rộng vỉa hè từ cửa quán cho tới lề đường là 8m, còn chiều dài phải cỡ 50m, bày đc 15 bộ bàn ghế ở ngoài vẫn còn dư sức chứa vài chục cái xe máy của khách nhậu, còn trong quán chỉ đủ chỗ kê 2 bộ bàn ghế thôi, trong này dành cho những ai ưa yên tĩnh hay thích ngồi trong nhà. Với lại ở đó tầm 4h chiều trở đi là mát mẻ vô cùng nên khách nhậu rất ưa ngồi ở ngoài lai rai.

Buổi đầu gặp em thì cũng chẳng có gì đặc biệt, lúc đó tôi chưa biết tên em, ( sau này ba em mới giới thiệu, em tên thật là V, còn tên ở nhà là Cưng) chỉ biết em đang là học sinh đầu cấp 2, tôi và em thậm chí còn chẳng thèm nhìn nhau quá 2 giây, em thì mải xem tivi và ôm 1 tô cơm to vãng đại..."thật trẻ con" - tôi thầm nghĩ. Nhưng cũng phải thôi, em kém tôi đến 10 tuổi cơ mà.

Ba của em, theo đánh giá ban đầu của tôi thì khá là trẻ so với một người đã 45 tuổi. Tôi gọi ba của em bằng anh và xưng hô lại là em, cho dù ông gấp đôi tuổi tôi, và còn hơn mẹ tôi 2 tuổi. Em còn có một đứa em trai nữa, nó tên Q, kém em 1 tuổi và cu cậu này học hành rất khá, luôn luôn đứng đầu lớp.

Sau khi nhượng lại quán cho ba mẹ em, tôi nhận đc lời đề nghị từ ba của em yêu cầu tôi ở lại làm ít ngày để hướng dẫn và chỉ cho họ những lưu ý hay kinh nghiệm trong kinh doanh quán nhậu bởi vì họ chưa làm về lĩnh vực này bao giờ cả, tất nhiên là cả thỏa thuận về thù lao của tôi kèm theo lời đề nghị đưa đón cu Q đi học thêm vào mỗi tối thứ 2,4,5 và 7 hàng tuần. Tôi đồng ý bởi vì đằng nào thì 2 tháng nữa thì tôi cũng về quê kiếm việc rồi, coi như giúp họ vậy.....

Tạm thời đến đây đã ạ, nếu được mọi người quan tâm thì tôi sẽ viết tiếp, bởi tôi cũng không tự tin với khả năng văn chương của mình lắm....

Còn nhớ cái lần đầu tiên khi tôi nói chuyện vs em, cũng là lần đầu tôi chủ động nhìn em thì đó lại là 1 tai nạn, hay đúng hơn là 1 tình huống...khó xử. Tối hôm đó, quán rất đông khách, ai cũng tất bật chạy ngược chạy xuôi để lấy đồ mà khách yêu cầu. Bỗng tôi nghe tiếng ai đó kêu thêm bia ( vì hồi mới sang quán thì bia vẫn để trong phòng ngủ, sau này mới chuyển ra ngoài để cho tiện lấy), theo thói quen tôi vội vàng lao vào phòng ngủ để lấy bia, như ở trên tôi đã tả thì ngăn cách phòng ngủ và bên ngoài là 1 cánh cửa gỗ to, hồi quán này còn là của mẹ tôi thì cánh cửa này chả bao giờ đóng và hôm đó cũng vậy. Sau khi tôi lao vào để tìm loại bia mà khách yêu cầu thì 1 cảnh tượng giở khóc giở cười đập vào mắt, đèn bên trong bật sáng trưng, còn em thì đang... lúi húi thay đồ. Sự xuất hiện của tôi làm em tỏ ra lúng túng thấy rõ, mặt thì cúi gằm xuống, miệng thì lí nhí cái gì mà tôi nghe không rõ. Thật ra thì lúc đó tôi cũng chả nhìn thấy gì cả, có chăng là em đang mặc cái quần chưa kéo lên hết. Tôi cũng không quan tâm lắm vì nghĩ em vẫn còn quá nhỏ, chỉ mới cấp 2 thôi mà, vả lại tôi không phải là dạng thanh niên ngoan ngoãn gì lắm, nhưng cũng không có hư hỏng, cũng có quan hệ vài lần rồi, nhưng mà là với gái làng chơi bởi tôi chưa có bạn gái, nên tôi cũng chả có lạ lẫm gì mà phải ham hố cái cảnh đó cả...

_ Lần sau em nhớ đóng cửa vào nhé !

Tôi quăng một câu cụt lủn rồi liếc nhìn em, em gật gật cái đầu, ánh mắt nhìn tôi lấm lét...

...

Tôi không nhớ hôm đó là thứ mấy, nhưng đó là buổi đầu tiên tôi chở cu Q đi học thêm, trên đường đi tôi và nó chả nói với nhau câu gì, tôi không ưa trẻ con, tôi chỉ đang thực hiện công việc của mình. Lúc sau, đến trước cổng trung tâm học thêm, nó xuống xe tay gửi lại cho tôi cái mũ bảo hiểm với câu nói :

_ Thưa anh, em đi học !
_ Ừ !

Tôi trả lời, nhưng chắc chỉ đủ tôi nghe thấy. Hụt hẫng ! Thằng bé này..., nó đã cho tôi một thứ mà tôi không nghĩ mình sẽ được nhận. Sự tôn trọng.

...Những ngày sau đó, như một thói quen, cứ tầm chiều là tôi lại lên quán làm việc, em vẫn ở đó, ngày nào cũng vậy, chỉ ngồi đúng 1 chỗ duy nhất và dán mắt lên màn hình tivi đang bật kênh Disney. Có điều gì đó ở em làm tôi thấy khó hiểu, nhưng tôi vẫn chưa thể định hình được rõ ràng là điều gì. Mơ hồ...!

Một tối chở cu Q đi học, tôi hỏi:

_ Ở nhà lúc đi học về em và chị Cưng hay làm gì ???
_ Dạ, học bài ạ !!
_ Chỉ học thôi sao ?? Không làm gì khác à ?? Có đi chơi đâu không ??
_ Không ạ ! Em cũng muốn đi chơi lắm nhưng ba không cho đi. Chỉ có em và chị Cưng chơi với nhau thôi... Giọng cu Q như đang phụng phịu.

Tôi lờ mờ nhận ra thứ gì đó, có lẽ là nỗi buồn của cu cậu, để đổi lấy những tấm bằng khen, những giải thưởng khi thi cấp quận, những tiếng vỗ tay ba mẹ, bạn bè ở buổi lễ tổng kết cuối năm, nó đã phải đánh đổi bằng chính những niềm vui con trẻ của mình. Và không chỉ có mình nó, chắc có lẽ em cũng như vậy. Tôi miên man suy nghĩ, nhưng sao tôi lại cảm thấy trống rỗng thế này, không có một sự luyến tiếc nào sao ?? Cho em ? cho cu Q ??... À !!! Phải rồi, bởi vì lúc này tôi vs em đã là gì đâu, tôi vẫn còn dành quá ít sự quan tâm cho em, hay nói cách khác... tôi vẫn chưa yêu em....

Hôm nay quán vắng khách, tôi loay hoay với tờ giấy ăn trong tay, định bụng sẽ gấp cái thứ mà tôi
1 2 3 »

Lượt xem: 3414
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...