loading...

* » » »

 Truyện ngắn Lặng yêu

Truyện ngắn Lặng yêu sv admin(Admin)
* 31.07.2015 / 20:01
đãng nhìn cô và đang cố điều chỉnh trạng thái bất bình thường trở về chế độ bình thường. Cô cầm chiếc điện thoại xoay nhẹ trên tay, đôi mắt hướng về tiết mục văn nghệ.
– Cho Bảo số điện thoại của My được không?
Cô hơi nghiêng đầu quay sang nhìn anh khó hiểu
– Số điện thoại của My ấy? Cho Bảo
– À, ồn quá nên mình không nghe rõ.
Cô quay sang mấy bạn cạnh bên, anh cũng không hiểu cô đang định làm gì. Lát sau cô đập nhẹ vào vai anh. Trên tay cầm bút bi.
– Đưa tay đây – Trên má cô lại hiện lên lúm đồng tiền, cô cười với anh.
Anh đưa bàn tay ngửa ra, những con số dần hiện lên trong tay anh.
– Số của mình đó…
Cô mỉm cười nhìn anh, và anh cũng cười. Chợt hai trái tim khẽ mở cửa đưa lối, nhưng không ai mạnh dạn bước chân vào.
Con tim bất chợt rung…
Nhẹ..thật nhẹ…nhưng…
Đủ làm cho ai đó má ửng hồng…
Đủ để ai đó thấy bối rối không thốt thành lời…

Anh mệt mỏi gục đầu xuống bàn, đêm qua vì bị cuốn vào mấy bài toán Vật lí nên anh thức trắng đêm. “Buồn ngủ” là từ anh muốn thốt lên lúc này đây.
– Bạn mệt à? – Cô đến cạnh bàn anh từ lúc nào
Anh giật mình ngồi thẳng dậy, lắc đầu phủ nhận.
– Tưởng bạn mệt My không làm phiền…chỉ giúp My bài toán này với. – Cô chìa quyển vở ra trước cười tít mắt rồi ngồi xuống ngay cạnh anh.
Bài toán cũng không quá khó khăn đối anh nhưng sao anh thấy lúng túng quá. Vừa làm anh vừa giải thích cho cô hiểu, cô gật nhẹ đầu lắng nghe. Sao anh thấy vui quá,một niềm vui len lỏi trong trái tim anh, khó tả.
Được gần cô nhiều hơn hàng ngày, nói chuyện nhiều hơn, hiểu nhau hơn khiến anh hạnh phúc và thôi thúc anh nên thốt lên những điều từ tận đáy lòng. Nhanh thôi, sắp đến ngày sinh nhật cô rồi, và món quà dành cho cô anh cũng chuẩn bị lâu lắm rồi. Anh nâng niu và hồi hộp chờ đợi ngày ấy..
“Ai nói mọt sách không bao giờ yêu?”

Món quà nhỏ được gói gọn cẩn thận thắt chiếc nơ đỏ xinh, tuy vụng về nhưng anh đã thật cố gắng để tự gói quà tặng cho cô. Mảnh giấy nhỏ “I love you” gọn nhỏ nằm im lìm trong hộp quà, anh thấy hồi hộp …con đường đến trường sao hôm nay dài quá..anh mỉm cười vu vơ…
Anh đến lớp, hơi ngạc nhiên vì lớp học đầy những chùm bong bóng được đính khắp nơi. Trên bảng có dòng chữ “I love you” bằng những bông hoa hồng . Một vài tên con trai cười khúc khích với nhau khiến anh tò mò.
– Lớp mình hôm nay có chuyện gì mà náo nhiệt vậy???
– Lát rồi cậu sẽ biết…he he _Nhật Duy-cậu bạn lớp anh nổi tiếng trong trường là ga-lăng, đẹp trai đáp trả, nở một nụ cười bí ẩn.
Bóng dáng cô từ từ tiến vào lớp.
– “ĐOÀNG”
Những sợi kim tuyến bắn lên cao. Nhật Duy trên tay cầm một món quà lớn tiến đến gần cô.
– Chúc mừng sinh nhật Trà My.
Anh tắt ngấm nụ cười. Phải rồi, đâu chỉ mình anh thích My. Anh vội giấu món quà nhỏ ra phía sau. Nụ cười rạng rỡ của cô lan tỏa trên gương mặt đón lấy món quà Nhật Duy.
Nụ cười ấy không dành cho ai đó…
Vậy thôi…
Xin giữ tình yêu đơn phương…
Lặng lẽ…
Yêu…
Thời gian trôi thật nhanh, trôi qua những kẽ ngón tay khiến ta không kịp bắt lấy. Hè đến, mùa phượng cuối ùa về lắng động trong trái tim tuổi học sinh.
Cánh phượng rơi, giọt nước mắt tiếc nuối…xa nhé tuổi học trò ơi.
Anh lặng nhìn cô xa dần, chỉ kịp trao cho nhau nụ cười tiếc nuối…rồi mãi mãi xa..ngã rẽ đưa anh và cô khó có thể gặp lại…chặng đường dài rồi biết sẽ về đâu.
Hai ngã rẽ liệu có chung lối ở cuối con đường ấy?

Giờ đây anh và cô đã là sinh viên, anh đậu trường ĐH Bách Khoa Đà Nẵng còn cô ĐH Kinh Tế Đà Nẵng. Cái tuổi thơ mộng trôi qua. Anh mạnh dạn hơn bước trên con đường đang đi, và trong tim hình bóng cô gái ấy vẫn mãi tồn tại. Một kí ức hồng xa và những bông phượng màu đỏ dịu nhẹ…
– RENGGG..!
Một tin nhắn mới, anh chợt cười. Lâu lắm rồi anh không liên lạc với bạn bè cũ.
“- Bảo bữa nay sao rồi?” – nguồn: Bí Thở 12a1
– Bảo vẫn khỏe, học hành cũng bình thường, mà năm đầu còn lạ lẫm quá.
“- Ừ, Lan nhớ lớp quá, mỗi đứa một nơi. haizzz.”
– ỪM, mà dạo này Lan có liên lạc với My không?
“- Á À, muốn biết thì gọi thẳng cho người ta, lại còn giải vờ thăm dò nữa”
– Bảo không có số, mà bạn bè trong lớp nên Bảo hỏi thăm vậy thôi. Giả vờ gì cơ? – Anh reply nhanh dòng tin nhắn, tự nhiên thấy bối rối.
“- Tụi này biết tỏng hết rồi, thích My mà còn chối. Cái My cũng hiểu tình cảm của Bảo từ lâu rồi.”
*THỊCH*
Tim anh nhói lên, anh đâu có nói với ai về tình cảm của mình đâu cơ chứ. Còn My nữa, cô hiểu tình cảm của anh sao??
– Vậy…cô…ấy nói sao?
“- My nó bảo cũng mến. Tụi này định ghép đôi giúp nhưng My nó ngăn, nói là nên để cho Bảo chuyên tâm học hành. Mà cũng tại Bảo nhát quá cơ. Hai đứa này lạ thật, yêu thì nói toẹt ra.”
Đọc xong dòng tin nhắn, mắt anh mờ dần. Sống mũi cay cay.
Cô và anh đã lặng nhìn nhau…
Hai con tim lặng yêu…
Màn đêm buông xuống, tất cả dần chìm trong giấc ngủ, chỉ có ánh đèn lung linh ngoài kia. Và hai con tim nhớ về. Anh không sao ngủ được, phải chăng vì những điều Lan nói. Đã hơn 12 giờ đêm, anh lướt trên Facebook, bạn bè anh giờ này không còn một ai online. Bất chợt một ánh đèn xanh nhỏ sáng lên, nick cô bật sáng tình trạng online. Không gian chợt tĩnh lặng, khoảng kí ức trong tim tràn về trong tim.
Một chút chờ đợi của cô
Một chút bối rối của anh
Một chút yêu thương của cả hai con tim
Và anh…sẽ…?
Lặng thêm lần nữa ư?
Một đêm gió ngọt.
Lượt xem: 555
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...