loading...

* » » »

 Truyện ngắn Mây

Truyện ngắn Mây sv admin(Admin)
* 31.07.2015 / 19:57
đâu đâu, là em lạc anh đó chứ, anh tìm em đến kiệt sức rồi thấy không?
- Em tìm mãi không thấy anh nên nước mắt cứ chảy ra không dừng lại được đây này.
Hoàng lấy tay lau nước mắt đang rơi trên má cô, anh bỗng quàng tay ôm cô vào lòng. Những tiếng nấc nhè nhẹ của cô dường như hòa chung nhịp đập với trái tim anh.
- Mây à, khi nào lạc anh, em cứ đứng yên ở đó nhé, đừng đi đâu cả, nhất định, anh sẽ tìm được em.
- Em nhớ rồi, từ nay sẽ không buông tay anh nữa…
Truyện ngắn tình yêu Mây
Đã năm năm nay Hoàng không quay lại phố đèn lồng mỗi dịp trung thu. Đó cũng là khoảng thời gian anh không gặp Mây. Anh quyết đinh rời xa cô khi lần cuối cùng anh đến quán bar nộp đơn thôi việc và bắt gặp cô ở đó, trong vòng tay của một kẻ khác. Sau mọi chuyện, anh vẫn không hiểu vì sao cô cứ phải hẹn nhân tình đến quán bar đó, nơi cô có thể gặp anh bất cứ lúc nào. Tại sao cứ phải nhất thiết là tối hôm đó, khi anh chuẩn bị khoe với cô anh nghỉ việc ở quán bar để bắt đầu một cuộc sống mới với cô. Tại sao? Anh mãi mãi không thể hiểu, duy chỉ có một điều anh cho là mình đã làm đúng, rời xa Mây không một lời từ biệt.
Giám đốc gọi anh lên văn phòng của ông. Đây là lần đầu tiên anh gặp riêng ông kể từ khi lên chức trưởng phòng bộ phận ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Bước vào phòng làm việc, anh khẽ cuối người.
- Thưa giám đốc, ông tìm tôi ạ?
- Ừ, cậu đây rồi. Ngồi đi.
- Giám đốc tìm tôi có việc gì ạ?
- À ừ, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu một tí. Cậu chờ tôi tí nhé.
Nói rồi vị giám đốc đứng dậy, mở hộc tủ ra như để lấy thứ gì đưa cho anh. Anh quan sát căn phòng và nhìn lơ đãng ra cửa sổ trong lúc chờ đợi vị giám đốc quay lại. Mắt anh dừng lại trước một cây đàn nhỏ màu nâu đặt trên bàn làm việc… anh cũng có một cây như thế. Đó là của…
- Cái tên Mây có gợi nhắc cho anh điều gì không? – câu hỏi của vị giám đốc làm tim anh thắt lại, anh cũng đang nghĩ đến cô.
- Tại sao ông hỏi vậy? – anh lúng túng đáp.
- Vì tôi biết, chắc chắn anh quen cô ấy.
- Cô ấy là… bạn gái cũ của tôi. Nhưng đã lâu không gặp. Làm sao ông biết cô ấy?
- Mây là con gái tôi – vị giám đốc chậm rãi đáp, đôi mắt ông nhìn anh sâu thẳm.
- Con gái ngài… Không thể nào – Đồng tử anh dãn ra hết mức.
Ông không trả lời chỉ chìa ra trước mặt anh 2 cuốn nhật ký dày cộm. Và nói:
- Cầm lấy đi, của Mây đấy. Rồi anh sẽ hiểu tất cả, chàng trai ạ.
Tay anh run rẩy đón lấy cuốn nhật ký từ tay vị giám đốc già. Ông ta đứng lên khỏi ghế và tiến về phía cửa sổ, ông nhìn lên bầu trời và nói:
- Bây giờ chắc nó cũng đang là một đám mây trên bầu trời xanh thẳm kia rồi. Tôi là một người bố không tốt, Mây đã chịu nhiều thiệt thòi, tôi có lỗi với nó nhiều lắm…
Ông ta còn nói thêm vài điều nữa nhưng tai Hoàng dường như không còn có thể nghe được bất kì thanh âm nào khác nữa. Anh chạy ra khỏi căn phòng đó, chạy như điên trên đường mặc dù không biết sẽ đi đâu…

Ngày… tháng… năm
Hôm nay mình tặng anh ấy cây đàn nhỏ mình rất quý, coi như làm quà đền ơn. Dù sao, hôm đó nếu không có anh ta chắc mình cũng toi đời với mấy thằng du đãng ngoài phố. May thật đấy, anh ta đã cứu mình và cho mình một chỗ để ngủ cũng không tệ, mặc dù hơi chật.
Hoàng lục tung tất cả các hòm đồ, bới tung các hộc tủ, anh tìm kiếm cây đàn nhỏ màu nâu có mùi thơm ấy, anh không thấy nó từ cách đây vài năm trước khi chuyển sang một căn hộ mới. Bây giờ, coi như mò kim đáy bể, anh tìm một hồi kiệt sức ngồi bệt xuống sàn, thở dốc, mắt nhìn lên trần nhà không chớp.
Ngày… tháng… năm
Hoàng đã đi làm, đến tận nữa khuya mới về, dạo này trông anh ấy gầy yếu quá, mình phải nấu cái gì để bổ cho anh ấy mới được. Bố mình đã lâu không về nhà, mình cũng chẳng thiết tha về cái nhà ấy nữa, mình chỉ có mỗi Hoàng là bạn, anh ấy đối rất tốt với mình, đối với mình, căn phòng nhỏ này còn ấm áp hơn cái nhà của mình biết bao. Giá gì được ở đây mãi thì tốt biết mấy.
Ngày… tháng… năm
Hoàng nói muốn tìm một chỗ nào đó để làm việc sau khi ra trường, công việc ở quán bar không phù hợp với anh ấy nữa. Mình vừa nói chuyện với bố, ông ấy đã đồng ý cho Hoàng về công ty. Anh ấy có tài như vậy, nhất định sẽ làm nên chuyện.
Ngày… tháng… năm
Hôm qua mình đã đến quán bar nơi Hoàng làm để gặp một người. Hắn là bạn trai cũ của mình, lúc trước cũng chính anh ta đã bỏ rơi mình, khiến mình rơi vào hoàn cảnh rất thảm hại, nay cũng chính hắn đòi nối lại với mình. Làm sao mình có thể đến với hắn khi đã có Hoàng rồi. Mình sẽ không rời xa anh ấy cho dù có thế nào đi chăng nữa. Mình yêu Hoàng hơn tất cả, anh ấy là một người con trai tốt. Mình quyết đến nói rõ trắng đen với hắn. Không ngờ, hắn lại dở thủ đoạn bỉ ổi như vậy. Nhân lúc mình đi vệ sinh hắn đã lén bỏ thuốc mê vào nước uống, cũng may trên đường đi thì gặp bạn thân của bố mình, bác ấy đã cho hắn ta một trận nhớ đời và đưa mình về nhà. Bác ấy đã kể lại tất cả với mình.
Mình đến tìm Hoàng thì cửa phòng trọ đã khóa bằng một cái khóa lớn. Người chủ trọ nói rằng anh đã chuyển đi hôm trước. Anh đã thay số điện thoại, anh biến mất khỏi cuộc đời mình không một lời từ biệt. Tại sao? Mình đã làm gì sai?
Một năm sau anh ra trường, Hoàng đã có bạn gái mới. Vì không muốn Hoàng biết mình giúp anh vào được công ty nên mình không thể xuất hiện trước mặt anh. Cô ấy xinh đẹp và hiền dịu hơn mình, chắc có lẽ đó mà mẫu người mà anh ấy yêu. Còn mình, một cô gái hư hỏng thì làm gì có vị trí nào trong trái tim anh ấy trước như vậy và bây giờ cũng là như vậy. Tạm biệt Hoàng, chúc anh hạnh phúc! Chỉ trách vì em không xứng với anh mà thôi.
-Mây ơi, em ngốc quá – Hoàng gào lên, tay anh vò nhát trang nhật kí, anh khóc thành tiếng.
Ngày… tháng… năm
Mình đã rời xa Việt Nam được 3 tháng 3 tuần và xa anh đã tròn 4 năm 2 ngày. Mình nhớ anh da diết, nhưng có lẽ ở một nơi nào đó, giờ đây Hoàng đã không còn boăn khoăn đến sự tồn tại của mình từ rất lâu rồi. Chỉ có mình là mãi không sao quên được những tháng này đó, những tháng ngày đẹp nhất của đời mình. Bố mình đưa mình sang đây để chữa bệnh, có lẽ bệnh tình của mình ngày một trầm trọng nên ông mới quyết định như thế. Hi vọng căn bệnh sẽ sớm khỏi và mình sẽ trở về ViệtNam…
Ngày… tháng… năm
Hôm nay mình mệt quá, thở rất khó khăn, mình cảm thấy không còn đủ sức nữa, chắc có lẽ mình không trở về Việt Nam như đã dự định. Mình đã nằm viện suốt, bố mình đã bay sang đây thăm mình 3 lần trong 2 tháng. Mình cũng không còn hình dung được khuôn mặt của Hoàng nữa, anh mờ ảo và xa xôi quá…
Trang cuối cùng của nhật ký, Mây đã viết:
Anh đã bảo, dù có thế nào, chỉ cần em đứng yên một chỗ, anh nhất định sẽ tìm thấy em. Tại sao em đã đứng yên một chỗ từ rất lâu rồi, anh vẫn không xuất hiện?
Mây qua đời 1 tuần trước vì ung thư vòm họng.
Hoàng cuối cùng cũng đã hiểu ra tất cả nhưng quá muộn rồi. Cô đã hóa thành đám mây bay lơ đãng trên bầu trời xanh, cao vút và anh không thể nào chạm vào cô được nữa rồi.
Anh buông tay, cuốn nhật kí rơi xuống đất, chiếc đàn nhỏ cùng với Mây mãi mãi biến mất khỏi thế gian.
Lượt xem: 377
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...