loading...

* » » »

 Truyện ngắn Tớ muốn nắm tay cậu đi khắp thế gian

Truyện ngắn Tớ muốn nắm tay cậu đi khắp thế gian sv admin(Admin)
* 31.07.2015 / 19:02
Dù trái tim bảo rằng “Đừng đi” nhưng lý trí lại kiên quyết phản đối. Tôi có quyền gì mà ngăn cản bước đường công danh của cậu chứ? “Đừng bỏ lỡ cơ hội… “ Tôi nghe tiếng mình vọng về từ miền nào đó xa lắc. Tin nhắn của Khánh cũng vừa đến. “Tớ chỉ muốn nắm tay cậu đi khắp thế gian, tận hưởng những ngày yên bình bên cậu. Tớ sẽ về. Đợi nhé, Nguyên!”

Đó có phải là một lời tỏ tình không nhỉ?

***

Gần nhà tôi có cái quán cà phê. Quán tuy giản dị nhưng ngày nào cũng có khách. Chủ nhân của quán là một chàng trai còn khá trẻ. Nghe đâu anh ta trượt đại học, đi làm hai năm rồi dùng số vốn ấy mở quán. Không muốn dựa dẫm vào gia đình và cũng là muốn chứng tỏ bản lĩnh của đàn ông rằng phải tự lập, anh bất chấp lời khuyên can của ba mẹ, quyết định kinh doanh.

Quán khai trương được hai tháng. Màu sắc chủ đạo của quán là hai màu trắng và cam. Còn phong cách thì khỏi bàn, rất teen. Giữa quán có đặt cây guitar màu đỏ đậm. Vị khách nào có chút tài nghệ thì có thể dùng nó để trổ tài trước mặt “bàn dân thiên hạ” và sau đó sẽ nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt cùng những ánh nhìn ngưỡng mộ từ mọi người trong quán (tất nhiên). Mỗi ngày quán đều mở những bản nhạc mang nhiều thể loại khác nhau, khi thì sôi nổi, cao trào, lúc thì nhẹ nhàng, sâu lắng.

Tôi đến quán vài lần rồi từ “vài lần” thành “thường xuyên” và hầu như thứ bảy nào tôi cùng đến. Vì là vị khách quen thuộc nên tôi được ưu ái một cách đặc biệt: chính tay anh phục vụ tôi.



“Vẫn như cũ chứ?”

“Vâng ạ!” Tôi đáp.

Mỗi lần vào quán, không cần hỏi tôi dùng gì, anh đều biết đó là bánh pudding và lục trà chanh. Tôi có bà chị họ làm bánh cực ngon. Nếu muốn, tôi có thể kêu “bả” làm cả chục cái bánh pudding nhưng khổ một nỗi, “bả” chỉ làm khi có hứng.

Anh đem khay đựng đồ ăn thức uống ra, đặt lên bàn và ngồi đối diện với tôi.

“Không phải ai anh cũng phục vụ tận tình như thế này đâu nhé!”

“Vì em là khách quen của quán?”

“Không hẳn.”

Tôi đưa miếng bánh vào việng, nghe anh kể.

“Anh phải cảm ơn ông trời vì đã cho anh thi rớt đại học…”

Mắt tôi mở to.

“…có như vậy anh mới làm công việc mà anh thích.”

Tôi nhìn xung quanh quán, ý muốn hỏi. “Kinh doanh cà phê á?”

Như đọc được suy nghĩ của tôi, anh gật. “Anh thích pha chế từ lâu rồi và anh sẽ không ngừng học hỏi. Làm những điều mình thích chẳng phải đó là một niềm vui sao?”

Ngẫm lại thấy những gì anh nói đều hoàn toàn đúng. Nên sau khi tốt nghiệp 12 xong, tôi cũng sẽ làm những thứ mà mình thích dù ba mẹ cấm đoán hay dù cuộc đời không như mơ.



***

Chiều nay được nghỉ hai tiết cuối, tôi chạy nhanh về nhà cất cặp rồi đến quán của anh Huy. Tôi xem đây như là ngôi nhà thứ hai của mình. Thử nghĩ mà xem, lọt thỏm trong chiếc ghế salon mềm mại vừa nhâm nhi tách cà phê vừa lắng nghe những giai điệu bất hủ của thập niên những năm 80 thì còn gì bằng. Một cách thư giãn mà tôi nghĩ ai cũng thích.

Giờ tôi mới để ý, quán khá đông hầu hết là tụi loai choai, đứa nào đứa nấy đều mang cặp bên cạnh, chứng tỏ chúng nó từ trường đến. Bên trong không còn chỗ nên anh Huy đem bàn ghế ra cả ban công có mái vòm che nắng.

Lạ nhỉ? Trong khi tôi đang tự hỏi thì một giọng nói trầm cất lên. “Xin lỗi, bạn dùng gì?”

Tôi ngẩng đầu, không nói thành lời. Trước mặt là một anh chàng trạc tuổi tôi, có mài tóc màu nâu nhạt. Nụ cười nở trên môi như cánh hồng đỏ thắm. Tôi bị cậu làm cho đứng hình. Quả thật, cậu rất đẹp trai. Mấy thằng bạn trong lớp tôi chẳng có ai đẹp bằng cậu.

“Này, bạn gì ơi…”

Cậu phải nói đến lần thứ ba tôi mới bừng tỉnh, ấp úng gãi gáy. “Ờ… cho mình bánh pudding và lục trà chanh.”

“Phiền bạn đợi chút.” Cậu quay đi.

Tôi ngẩn ngơ nhìn theo cái dáng cao cao của cậu lẫn trong đám nhân viên. Tôi chưa thấy cậu lần nào, chắc là mới vào làm.Thì ra đây chính là nguyên nhân khiến quán thay đổi đột ngột. Ở con người cậu toát ra vẻ gì đó lịch lãm. Con trai gì mà da trắng như tuyết, bàn tay thon dài, nõn nà như tay con gái. Nếu cậu không đứng đây, phục vụ tôi thì tôi không bao giờ tin rằng cậu thuộc tầng lớp lao động.

“Của bạn đây.” Cậu đặt những thứ tôi cần xuống bàn rồi nói câu quen thuộc. “Chúc quý khách ngon miệng.”

Cậu lại vội vàng, tất bật với công việc của mình. Tụi lóc chóc nhất là bọn con gái không khi nào để cho cậu yên. Chúng hết gọi thứ này đến kêu món khác. Chúng cố tình làm vậy.

Nghe anh Huy kể lại, Khánh (tên cậu bạn) đến làm chưa đầy hai tuần mà đã chiếm được tình cảm của tất cả mọi người. Cậu luôn làm vừa lòng khách hàng. Cũng kể từ khi có cậu, quán càng ngày càng đông hơn. Lúc nào cũng nghe thấy những tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng thì thầm to nhỏ và có cả những con mắt trộm nhìn cậu lúc cậu loay hoay lau bàn ghế.

Không biết từ khi nào, tôi và Khánh trở nên thân thiết. Ăn bánh, uống trà chanh xong, tôi không vội về ngay mà ở lại “ngắm” cậu chạy tới chạy lui rồi mỉm cười vu vơ. Vắng khách, cậu hay đến bàn tôi ngồi. Chúng tôi nói chuyện rất hợp gu. Tôi không hỏi cậu những câu đại loại như là “Cậu là ai?”, “Cậu đến từ đâu?” hay “Cậu học trường nào?”. Và cậu cũng không tự khai ra. Chúng tôi chủ yếu nói về âm nhạc, manga hoặc bình luận về một ca sĩ Kpop nào đó.

Đang nói, Khánh chợt đánh mắt sang cây guitar đặt giữa quán.

“Tớ có thể chơi được chứ?”

“Ồ, dĩ nhiên rồi.”

Khánh đứng dậy, đi về phía cây guitar, đặt nó lên đùi, bắt đầu gảy. Những giai điệu vui tươi, rộn ràng. Lời bài hát mang ý nghĩa sâu sắc.

Tôi có một ước mơ

Một ước mơ tôi luôn tin tưởng

Hãy dõi theo từng bước chân của tôi, bạn nhé!

Đứng trước bức tường lạnh lẽo mang tên “Số phận”

Tôi có thể ngẩng cao vững vàng đối đầu

Và sẽ có một ngày

Một ngày tôi có thể vượt qua bức tường kia

Để có thể vút bay

Chạm tay vào bầu trời xanh…

Hình như tôi “say” cậu mất rồi.



***

Thi học kỳ hai vừa xong. Ngày có điểm, tôi lên trường xem. Dù không rớt môn nào nhưng Vật lý – là môn sở trường của tôi chỉ đủ điểm để đạt loại khá. Trong quá trình học, tôi luôn dẫn đầu lớp về môn này, bài kiểm tra nào cũng đạt điểm 9, điểm 10 nhưng khi đi thi không hiểu sao lại làmsai mất hai câu.

Mang khuôn mặt bí xị bước ra cổng trường, vẻ thiểu não chưa từng có.

“Nguyên!”

Tôi khựng lại, nhìn xem tiếng nói ấy là của ai và phát ra từ đâu. Khánh đứng cách xa tôi một đoạn, vẫy tay rối rít.

Tôi đến gần. “Sao biết tớ học ở đây?”

Nguyên cười toe toét. “Hỏi thăm một tí là biết ngay ấy mà.”

Sao cậu ta cứ cười mãi thế? Tôi thì đang rầu thúi ruột mà cậu ta cứ ngoác miệng ra cười như khỉ ấy.

“Sao thế? Ai chọc cậu giận à?” Cuối cùng thì Khánh cũng nhận ra nét mặt cau có của tôi.

“Điểm kỳ hai vừa rồi của tớ có một môn tớ thích không được cao cho lắm.”

Tôi tưởng Khánh an ủi tôi vài câu nhưng cậu chỉ nguýt tôi dài một cái cả cây số.”Ôi dào, tưởng chuyện gì. Đi với tớ.”

Tôi ngơ ngác. “Đi đâu?”

“Đi ăn bánh tráng trộn. Tớ đãi.”

“Cậu mới lãnh lương à?”

“Ừ, mới lãnh.”

Rồi không kịp đợi tôi có đồng ý hay không, Khánh kéo tay tôi ra yên sau, nói như ra lệnh. “Ngồi lên, mau.”

Tôi ngồi ăn bánh tráng trộn mà mặt nhăn mày nhó làm chị bán hàng cứ tưởng hôm nay mình làm bánh dở. Khánh gọi thêm hai phần bò bía nữa, nói.

“Điểm số không quan trọng,
1 2 »

Lượt xem: 690
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...