loading...

* » » »

 Truyện ngắn Yêu ghê lắm

Truyện ngắn   Yêu ghê lắm sv admin(Admin)
* 31.07.2015 / 19:55
tuổi, nghĩa là anh ta chỉ vừa hăm lăm. "Tốt nghiệp xong là tôi về thẳng Sài Gòn luôn, rồi tôi thuê một miếng vườn của bà ngoại để làm xưởng" – Noel kể. Bố anh người Pháp. Anh sinh ra ở Việt Nam nhưng sau đó di chuyển nhiều nơi theo ông bố làm nhiếp ảnh và bà mẹ stylist. Có lúc anh đã phả dự tu trong một ngôi chùa Bhutan đến sáu tháng ròng, theo cái chương trình gì đó mà mẹ anh hí hửng nhiều ngày vì đã xin được cho anh. Họ chuyện trò đến gần tối. Rồi Nghi cho Noel đi nhờ về thành phố. Anh ta sống trong một khu chung cư không quá xa chỗ cô, nhưng Nghi quyết định thả anh ta giữa đường. Dù sao sau hôm ấy, họ cũng đã có thể gọi là bạn bè.

Cô không bao giờ quan tâm đến những cậu trai thua tuổi, nhưng có cái gì đấy vừa chín chắn, vừa ngây thơ ở Noel khiến cô cảm thấy vừa say mê, vừa bực mình. Anh ta không nông cạn nhưng cũng không đằm sâu như cô ước đoán. Ngay khi người ta hi vọng một cái nắm tay, hay một cái nhìn đắm đuối, thì anh ta sẽ quay đi lấy cây đàn ukulele trên vách khẩy từng tứng tưng hay kể một câu chuyện cười vớ vẩn. Nhưng khi bạn không còn mong đợi gì nữa, thì anh ta sẽ mang đến cho bạn một khối hình thù quái đản gì đó bằng gỗ mà anh ta vừa hì hùi đẽo gọt, và khi bạn hỏi cái gì đây, thì anh ta sẽ nói ra một cái tên kiểu như "Tèo" hoặc "Miranatutixuka". Có nghĩa là tùy cơn, tùy cái từ bay qua đầu Noel lúc đấy đơn giản hay phức tạp, nhiều âm "e" hay "o", chẳng có ý nghĩa gì hơn.

Noel là vậy.

Một buổi chiều trời mưa thật to, Nghi ngồi trong xưởng mộc của Noel, tay vặt gần nát mấy nhành hoa cúc trong khi anh chàng đang mải mê cưa đục gì đó. Một chiếc ghế quái đản, chắc vậy.

- Noel, từ nay gọi Nghi bằng chị, nhé?

- Tại sao? – Noel không dừng tay.

- Vì Nghi lớn tuổi hơn Noel. Tập dùng đại từ cho đúng đi, học tiếng Việt đến đâu rồi?

- Vậy phải gọi Nghi bằng em.

- Ai dạy vậy?

- Gọi người mình yêu bằng em, dù người đó lớn hơn mình hai chục tuổi. Cô giáo dạy vậy! – Noel ngừng tay, nghiêm trang nhìn Nghi.

Nghi trợn mắt nhìn Noel. Anh đứng lên bước đến, hai tay vặn xoắn vào nhau, lắp bắp "Cái...cái..". Mỗi lần Noel nói cà lăm, Nghi biết anh đang muốn nói một cái gì đó thật rắc rối. "Nói tiếng Anh!" – cô ra lệnh, cũng là mở đường cho anh như mọi lần. Nhưng Noel khoát tay ra vẻ không cần, hãy để anh cố gắng. Rồi anh nhìn Nghi, nói thật chậm, thật rõ ràng.

- Anh không biết em có nghĩ anh quá trẻ con không. Nhưng mà anh thích em. Thích ghê lắm!

Nghi cảm thấy xung quanh đông cứng lại, hệt như cái lần đầu cô nghe Noel hát Rừng Na-uy. Mãi cô mới hỏi được.

- Yêu ghê lắm là yêu làm sao?

- Là.... Lần đầu tiên thấy trong bar là đã biết, thôi rồi, mình mê cô này cha rồi. Đến nỗi hôm đó chơi đàn rất sai. Và hát thì run lắm. Cố tìm bài gì để hát tán gái, nhưng cuối cùng chỉ hát toàn bài về trẻ em đường phố thôi.

- Anh đừng có láo. Sau đó anh có gọi cho tôi đâu?

- Bob nói phụ nữ không thích người nào quá săn đón. Phải cưa em từ từ, theo quy trình đàng hoàng.

- Anh đã con nít, lại còn ngu nữa. Thằng cha Bob ế vợ, anh không thấy sao còn đi nghe hắn?

- Em đánh trống lảng quá đi, giờ em tính sao?

- Sao vụ gì?

- Vụ trước vụ "yêu ghê lắm là yêu làm sao?"

- Thì em nói rồi đó, anh đã con nít, lại còn ngu nữa

- ...

- Nhưng mà em cũng thích anh. Thích ghê lắm!
Lượt xem: 415
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...