loading...

* » » »

 Từ Hiểu Lầm đến Hiểu Thiệt

Từ Hiểu Lầm đến Hiểu Thiệt sv TienThinhPro(Admin)
* 28.11.2014 / 00:09
Giới thiệu nhân vật:


Nhật Vy: một cô nàng cá tính, nhưng cũng rất nữ tính, cực kì làm biếng nhưng bik làm mọi việc. Sắc đẹp thì...có sắc nhưng ko có đẹp. Học hành bình thường, gia đình khá giả, hầu như chẳng nói chuyện vs aj nên ít aj bik giọng nói của cô, khuôn mặt lạnh như băng nhưng bên trong tràn đầy xúc cảm, sống trầm lặng nên chẳng aj bik nhà của cô lun. Luôn luôn bị động trong mọi chuyện

Hạ Quân: một anh chàng hotboy, lạnh như băng. Con của chủ tịch tập đoàn CNJ_một công ti máy tính đứng đầu thế giới. Thành tích học tập đứng đầu toàn trường, chơi bời thì trùm lun, thay bồ như thay áo nhưng chẳng iu aj wa' 1 tuần. Nụ cười chẳng cho ko aj bao h ^^!

Chap 1: Sự hiểu lầm

Ủm.
Nó, một cô gái 15 tuổi hay phóng xe tốc độ nay đã phải trả giá cho việc làm nguy hiểm này bằng việc phải đo....độ sâu của sông.(tua lại trí nhớ: nó đang phóng xe chuẩn bị lên cầu để thả dốc thì nó có cảm giác đụng phải cái j` đó làm nó cứng chân và khi định thần lại thì nó đang bay...xuống sông).
Nó dường như nghe thêm 2 tiếng ủm nữa khi nó rơi xuống. Chiếc xe "chiến" của nó tiêu go`j_nó nghĩ thầm nhưng ko phải chỉ có chiếc xe của nó, còn một cậu thanh niên cao lớn rơi xuống trước nó (nặng rơi nhanh hơn ^^!) nó kịp thấy trước khi chìm xuống nước...
Nó bik bơi, nhưng sao thế này, nó chẳng thể nào đạp nc' dc, chân nó tê rần và rát bỏng. Nó từ từ chìm xuống, cứ tưởng mình tiêu go`j, nó vùng vẫy nhưng đây là khúc cầu vắng khoảng 10h khuya làm j` có aj để cứu nó. Ko, ngoài ng` thanh niên mà nó nhận ra lờ mờ lúc rơi xuống. Nhưng anh chàng cũng rơi xuống mà làm sao cứu...Có một bàn tay vòng qua ng` nó làm cắt đứt dòng suy nghĩ của nó....
------*-*------
-Cô làm j` mà chạy xe như điên vậy?-Hắn cằn nhằn
-......
-Này, tôi hỏi cô ko nghe à? Cô đụng vào tôi làm tôi rớt theo mà tôi còn phải cứu cô nữa là sao?
-.......
-Cô câm à?-Hắn tức điên lên khi có ng` đầu tiên ko trả lời câu hỏi của hắn_kon trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn CNJ.
Nó chẳng quan tâm lời hắn nói. Từ khi lên thành phố học, nó chẳng nói chuyện vs aj nên chẳng còn thói wen nói chuyện nữa. vs lại bây h...cái chân nó đau ê ẩm. Chắc bị quẹt vào thành cầu. Nhưng điều nó wan tâm nhât bây h là chiếc xe nó tiu go`j, nó phải "lết" về nhà vs cái chân "cùi" này sao trời?
Đi dc vài bước, nó cảm thấy choáng, chắc vì mấy hôm nay nó chẳng ăn uống j`-nó chẳng thiết, nó chỉ bik phóng xe dọc các đường trong thành phố này, và kết cục là ở chỗ cầu hẹp này. Nó định bước típ bước nữa nhưng nó chẳng thể, đầu nó ong ong và nó ngất xuống. Một lần nữa, hắn lại đỡ nó…
-------*-*---------
Nó nghe tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa, từ từ mở mắt dậy, nó thấy mình nằm trong một căn phòng rộng, sơn màu vàng nhạt và cái giường nó đang nằm thì…gằn bằng cái phòng trọ của nó-hix, nó đang nằm ở cái nơi này thế nào?. Nó-bị bắt cóc-đó là điều nó nghĩ đến trong đầu đầu tiên. Thế là nghĩ là làm, nó chạy ra cửa chính, nhưng lại như mọi lần, ko dc. Vừa nhảy xuống giường bước dc vài bước là nó ngã ngay, và lại chúi mặt vào hắn-cái gã to xác vừa bước vào.
-----*-*------
-Sao cô rắc rối thế, ám tôi từ tối qua tới h?-hắn càu nhàu sau khi bị nó tát một cái vào mặt.
-Tôi đang ở đâu?-giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhất có thể, nó hỏi.
-Nhà tôi!-Hắn điềm nhiên
-Anh là aj? Vì sao tôi lại ở nhà anh?
-Tối hôm wa, cô ngất xỉu, tôi chẳng bik đưa cô về đâu nên đưa cô về nhà và…-hắn nhìn vào cái chân của nó.
Nó nhìn lại thì thấy chân mình bị băng trắng.
-ừm….-nó thở dài thượt rồi bất giác nhận ra, chỉ vào cái váy-Còn..?
-Đêm wa cô “học lặn” nên tôi phải nhờ ng` thay dùm, tôi ko mún cô bệnh rùi lại ám tui-Hắn lại cáu.
Sau đó, nó đi thẳng ra cửa, toang bước ra.
-Cô làm j` vậy?-Hắn lại gần nó, nhìn dò xét.
-Về-nó nói cộc lốc.
-Vậy về đi, wan trọng là cô có ra dc cổng ko?-hắn nhếch môi, ra vẻ thách thức.
Nó bỏ ra ngoài, tìm dg` đi. Đúng như hắn nói, wan trọng là nó ra dc cổng ko. Nơi này rộng thiệt. Đúng lúc đi wa vườn hoa-chẳng bik nơi nào là nơi nào, nó nghe dc 2 cô hầu nói chuyện với nhau. Với tính tò mò cao sụ thì dại j` mà nó ko nghe lén ^^!
-Lại thêm một đứa nữa a`?-1 cô lên tiếng
-Con nhỏ lần này thua mấy đứa trước nhiều. Nhìn lúa wa’.
-Haizz! Ko bik cậu chủ đã đưa bao nhiu kon về goj`? Tuần nào cũng thấy.
-Đúng là cậu Hạ Quân, con của chủ tịch CNJ sung sướng thiệt, dùng tiền như nc’. Đợt trước đưa về một cô rùi cũng bỏ, nhìn nó cũng xinh.
-Đợt này đưa con này về như bắt cá vậy, cả ng` ướt nhem. Nhưng sớm muộn j` cũng đá. Lúc nào chỗ chia tay cũng là cái vườn bách hợp dưới cái cây cổ thụ.
-Tội! Cái vườn đẹp mà việc làm chỗ nó chẳng đẹp chút nào…
Nó-mặt đỏ phừng, tay thì nắm chặt, môi mím lại. Ko ngờ nó lại bị lừa dễ vậy. Một ng` như nó chỉ lừa ng` ta mà bây h bị ng` ta lừa. Cố lấy lại bình tĩnh, nó bước ra. 2 cô hầu giật thót. Nó từ tốn hỏi:
-Có thể chỉ tôi ra khỏi đây dc ko?
-Xi..n xin lỗi!-cô hầu lung túng-Tôi ko thể khi ko có cậu chủ….
-Vậy là tôi ko dc ra ngoài?-Nó trừng mắt nhìn làm tim 2 cô nàng nhảy disco.
-Tôi chỉ sợ cậu….
-Ko sao. Cậu chủ của các cô đi nghỉ rồi, tôi sẽ ko nói aj bik đâu.-Nó nhếch môi.
------*-*-------
Đúng là có một nụ cười rê rợn có lợi thiệt. Giờ nó đang đứng ngoài ngôi biệt thự của hắn, long thầm mỉm cười và tự nhủ sẽ ko bao h gặp lại hắn nữa-kẻ đã xỏ mũi nó. Và hắn sẽ là ng` đầu tiên và cuối cùng lừa dc nó.

Nó đang ngồi thừ suy nghĩ trên một chiếc giường mà toàn bộ đều màu hồng-từ cái ga gối, ga giường, chăn, khung giường, đến cả con gấu bông bự cũng là màu hồng.
Phòng của nó-căn phòng ngủ trong một căn nhà chỉ có 4 phòng nhỏ: phòng ngủ, gian bếp, phòng khách và phòng tắm, nằm sâu ở trong một con hẻm vắng hoe. Nó ko thix không khí ồn ào và cái thứ bụi bặm bám đầy ở cái thành phố này-một thành phố mà vì bất đắc dĩ nó mới đến. Nó thích cái cảm giác yên tĩnh ở một nơi dc bao quanh bằng cây cối và tiếng chim-trước nhà là một giàn hoa tigon, sau nhà là một hàng cây ăn quả và vài luống rau đủ loại, trong phòng còn có cả các chậu lan bên khung cửa sổ, các chậu xương rồng trên tất cả các bàn lớn nhỏ trong nhà, riêng trong phòng nó còn có một chậu bồ công anh tươi tốt. Còn rèm cửa là một màu hồng-nói chung tất cả những j` bằng vải trong nhà đều màu hồng, tường nhà sơn màu của da trời, cửa nhà màu trắng còn sàn nhà lót gạch màu nâu nhạt. Vì thế nó chọn ngôi nhà này.
Phòng của nó là nơi nó ở n` nhất trong ngày. Nó chẳng làm j`, chỉ ngồi đó, ngồi hướng mắt ra cánh đồng cỏ lau xa xa, suy nghĩ. Mắt nó mông lung, ẩn chứa một nỗi buồn thăm thẳm. Đôi mắt màu đen lúc nào cũng như chứa nước.
-----*-*-----
-Ông đi với con nhỏ kia đi lun đi. Quay về đây làm chi?-mẹ nó thét lớn.
-Bà tưởng là bà tốt lắm sao? Bà cũng dạng như tôi thôi. Tôi bị ba mẹ ép mới cưới bà. Và bây h là vì con Vy nên tôi mới chịu đựng tới h này.
-Vậy sao? Hay là ông ko nỡ xa cái nhà này-nơi đã nuôi ông sống đến h này? Ông thừa bik con Vy ko phải là….
Nó vô tình nghe dc trận cãi nhau-ko bik lần thứ bao nhiu rồi của cha mẹ nó. Nhưng lần này, lần này khác những lần trước. Lần này khác đến nỗi mà nó ko thể nào chấp
1 2 3...18 »

Lượt xem: 4097
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...