loading...

* » » »

 Tuổi Học Trò Những Năm Tháng Thật Đẹp (Phần 2)

Tuổi Học Trò Những Năm Tháng Thật Đẹp (Phần 2) sv TienThinhPro(Admin)
* 19.02.2016 / 22:36
Gương Mặt Thân Quen Tập Hai

Nhiều thím inb bảo em post hình mình lên cho dễ hình dung câu chuyện, em cũng phân vân lắm, nhưng mà mấy thím hỏi nhiều quá nên em cũng xin phép post cái mặt đần thối của mình lên, em không chụp hình tự sướng hay check-in các kiểu nên chỉ có đúng 1 tấm bị nhỏ Tiên chụp lén rồi edit lại lúc đang skype. Sau này chắc có ai liên quan nhiều đến câu chuyện em mới dám post hình lên nhé, chỉ mong các thím tôn trọng em, ko lùng info mà ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Bây giờ thì em đang gặp rắc rối với một con nhóc lớp 9 ~~ ai đời lớp 11 lại bị một con nhóc lớp 9 dắt muỗi kia chứ, thôi nhảm quá, chuyện đó để sau này em sẽ type, rất cảm ơn các thím đã ủng hộ

em trong vòng hai tuần qua. Và đây là cái mặt đần thối của em, ngu méo tả được, đeo kính vào còn ngu hơn ấy chứ )



Em xin thêm đôi lời luôn, cái ảnh trên là ảnh em bị nhỏ Tiên dìm, mấy thím cứ bảo xấu với không thấy tóc khó hình dung quá, ban đầu em cũng kiểu WTF ) cơ mà mấy thím lại hỏi nên em cũng xin phép post một pic khác với khuôn mặt bình thường, các thím cứ bảo em khoe khoan thì không phải đâu, chuyện của em còn khá dài nên chỉ muốn các thím hình dung rõ ràng các tình tiết thôi, ảnh dưới là do Tiên edit, em cũng không quan tâm đẹp xấu làm gì, còn ý kiến của các thím thì em vẫn tôn trọng. Em cũng xin nhắc lại lần nữa là mong các thím tôn trọng em mà không lùng info nhé.

Đón Giao Thừa

Như vậy là xong về vấn đề hình dung nhân vật rồi các thím nhé, chương 41 cũng post hai cái ảnh 1 dìm một bình thường rồi nên các thím cũng đừng hỏi em nữa, giờ back to story thôi nào.

Mấy ngày nghỉ cũng trôi qua tốt đẹp, em và Tiên chỉ ở nhà chơi thôi chứ cũng không đi đâu hết cho đến hôm giao thừa. Em thức dậy trong cái lều quen thuộc trên sân thượng bên cạnh vẫn là Tiên đang ngủ, hình như nhỏ đang mớ thì phải, miệng ú ớ, tay chân thì quơ loạn xạ, miệng cứ kêu :

_Không.....đừng....đừng đi mà....không......á.....

Bỗng nhỏ choàng tỉnh dậy rồi ôm chầm lấy em mà khóc, chắc nhỏ mơ thấy ác mộng đây mà :

_Ừm, chỉ là ác mộng thôi mà, có anh ở đây rồi, nín đi nào.

_Hic....hic....em....sợ lắm...hic...em lại mơ thấy cái ngày bố mẹ em bỏ rơi em...hic....em sợ.......ở một mình....sợ cô đơn....

_Ngốc, anh luôn ở bên em, nào nín đi.

Được một lúc thì nhỏ cũng nín, sau đó cả hai lại nhìn nhau im lặng, sau trong đôi mắt to tròn và đen láy đó là một nỗi đau vô hình, nỗi đau đó vẫn chưa buôn tha người con gái đáng thương này sao :

_Anh biết không, kể từ ngày em biết anh, được sống cùng anh, được hít chung một bầu không khí, được anh chở đi học, ăn cùng anh, ngủ cùng anh, làm tất cả mọi việc cùng anh em cảm thấy hạnh phúc lắm, chỉ ước cuộc sống của mình như thế này mãi là tốt rồi nhưng cái nỗi sợ bị bỏ rơi đó lại ám ảnh lấy em, em sợ anh sẽ gặp một người hoàn hảo hơn em.

_Em lại ngốc nữa rồi, đúng vậy em không hoàn hảo kể cả anh cũng vậy, em không đẹp về mọi mặt nhưng trong mắt anh, em đã là một người hoàn thiện rồi, em luôn là chính em, sống với con người thật của mình không hề tạo ra một vỏ bọc để gây chú ý cho người khác, em luôn biết cách làm anh mỉm cười, kéo anh khỏi nỗi buồn, anh thích em không vì lý do gì cả vì đó là chính con người của em bởi vậy em rất quan trọng với anh, chính anh mới là người phải sợ đánh mất em.

_Không đâu, như anh đã nói vậy, cho đến lúc chết mới hết yêu nhau My Love của em à.

_Haha, thế không lẻ anh phải gọi em là My Dog nhỉ ?

_Này, dám trêu em, đứng lại.

Cả hai đùa giỡn một lúc thì cũng vscn rồi đi ăn sáng, cả hai quyết định đi ăn bún chả Hà Nội dù đường hơi xa nhưng em vẫn đèo nhỏ trên con Phương Hoàng thần thánh, lúc đi trên đường thì người ta cũng nhìn giữ lắm, kiểu như sinh vật lạ ấy. Đến quán lúc trước em với nhỏ Hằng từng ăn, cũng khá đông, kêu hai tô bún ra, ban đầu nhỏ Tiên cũng không biết phải ăn làm sao nên em củng chỉ cách ăn, nhìn nhỏ há miệng ra ăn trông đáng yêu lắm, lúc sau nhỏ tự ăn được tranh cả phần của em để đút em ăn, chổ này đông người em cũng ngại muốn chết luôn nhưng không cãi nhỏ được đành để im. Đằng sau hình như có một nhóm học sinh nam nữ đầy đủ, cỡ bẳng tuổi em đang ngồi phán :

_Nhìn con nhỏ xinh vãi ra lại đi cặp với một thằng ất ơ.

_Ừ mày, đời bất công vờ lờ.

_Tui thấy bạn đó dễ thương đó chứ dáng cao cao cũng men, đâu như mấy ông, suốt ngày chỉ game với gái.

_Thế bà nhắm xinh bằng nhỏ đó không ?

Rồi chúng nó cứ bàn tán về hai đứa làm em khó chịu vãi ra, húp nhanh tô bún rồi lượn luôn, đi ra ngoài mà cứ bị soi rồi bới móc đúng là khó chịu vc ra. Đèo nhỏ đi dạo trên đường, đã đi qua bên kia cầu rồi thì cũng phải ra biển chơi một chút chứ, thế là em lại đèo nhỏ ra biển. Hằng năm cứ độ xuân về thì trời bắt đầu ấm lên, ánh mặt trời trở nên ấm áp hơn khiến lòng người cảm thấy yên bình hơn nhưng năm nay lại khác, tiết trời tết năm nay rất lạnh nhưng em chả biết vì sao em lại thích như thế này hơn, có lẻ vì lạnh em mới cảm nhận rõ rệt được hơi ấm mà người con gái bên cạnh mình mang lại. Bây giờ có vẻ mọi người đều bận bịu việc nhà và chuẩn bị cho giao thừa tối nay nên chả thấy bóng ai ở biển cả, chỉ có em và Tiên :

_Anh này, biển đẹp quá ha.

_Anh thì nhìn chán rồi.

_Hôm nay không đi chơi với lớp sao.?

_Tụi nó còn bận với gia đình rồi, không sao, tết năm nay chỉ mình em là đủ với anh.

_Hihi, em cũng vậy, thế tối nay mình đi xem pháo bông anh nhé.

_Tất nhiên rồi, cơ mà bây giờ làm gì nhỉ ?

_Cứ ngồi như thế này một lúc đi anh.

Cả hai đứa cứ ngồi vậy, em ngắm nhỏ, phải nói nhỏ dễ thương lắm, mắt to tròn và đen lấy len lỏi trong đó là nỗi đau xen lần hạnh phúc, cái mũi không cao nhưng không thấp rất hợp với khuôn mặt, đôi môi nhỏ nhắn đã bao lần làm con tim em sao xuyến :

_Tiên này, em.....xinh lắm.

_Hihi, ngốc của em đáng yêu thật đấy.

_Ừm, em xinh như thế chắc trước đây cũng có bạn trai rồi chứ nhỉ ?

_Không anh à, con trai ở trường chuyên ít để tâm đến mọi việc xung quanh lắm, chỉ học mà thôi nhưng cũng có một số bạn theo đuổi em, tặng quà em, tán tỉnh em, rủ em đi chơi, lúc đó em đều biết rỏ mục đích của bọn họ vì thế em rất ít khi đi ra đường gần như tách biệt ra với mọi thứ vậy, chỉ ở trong nhà thờ chơi đùa với các sơ và lũ trẻ, ban đầu em cũng không xài facebook đâu nhưng bị mấy con bạn gạ gẫm nên mới xài đấy chứ, em cũng chỉ xài để nói chuyện với bạn bè thôi. Mọi thứ thây đổi cho đến khi em gặp anh, lúc đó em thấy con tim thật rộn ràng làm em không kìm nén được nụ cười, mỗi lần gặp anh làm em rất vui, hình bóng anh cứ lởn vởn xung quanh tâm trí em, anh chính là người đã kéo em ra khỏi tổn thương đấy My Love à.

_Em nói tiếp đi, anh rất muốn nghe.

_Có lẻ không được nữa rồi ngốc à.

_Ơ, vì sao thế ?

_Bởi vì hết từ đễ diễn tả tình yêu em dành cho anh.

Em bật cười, nhỏ cũng cười :

_Mà anh này, em thấy anh ốm lại tí nữa là đẹp trai lắm đó.

_Hả, thôi cứ như bình thường thế này đi.

_À, thế là anh muốn em khen anh đáng yêu chứ không phải đẹp trai chứ gì ?

_Thôi thôi, nghe nổi cả da gà, anh vẫn siêng tập thể dục mà, lại còn ngày nào ko chở em
1 2 3...39 »

Lượt xem: 28121
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...