loading...

* » » »

 Vợ à Thua Em Rồi

Vợ à Thua Em Rồi sv TienThinhPro(Admin)
* 28.10.2014 / 13:36
Đan Thuần không phải " Đan Xuẩn "

Trữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên

"Đan Thuần ! Đan Thuần!". Một thiếu niên mặt đỏ như
gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị.

Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia.

"Đàn chị Đan Thuần ..... Em , em ....... em thích chị đã lâu rồi!" Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận.

Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : "Thật không? Chị cũng thích em lắm.."

Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :" Thật
vậy sao?"

"Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?" Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :" Cho nên ....... em yên tâm đi , về sau chị nhất định sẽ che đậy tội của em ."

Thiếu niên nhất thời ngây ngẩn cả người
, trong người câu dường như hiểu lầm rồi ." Đàn Thuần ,
ý của em là , chúng ta quen nhau đi !!"

"Quen nhau ? Không thành vấn đề ! Từ giờ trở đi , chúng ta sẽ là bạn bè !" Trữ Đan Thuần nói không rõ ràng , lại vẫn trượng nghĩ vỗ vỗ bả vai thiếu niên , rất giống bộ dáng của một chị lớn trong nhà.

"Đan Thuần ! Em ... yêu chị! Từ lúc lần đầu tiên nhìn thấy chị hôm lễ khai giảng em đã yêu chị !" Thiếu niên cũng bất chấp thẹn thùng ,
mạnh dạn giãy bày tình cảm của mình.

"Giữa ban ngày ban mặt , em còn đứng ở đây dũng cảm tỏ tình ?! Có muốn lăn lộn ở cái trường học này không hả? Cô nói cho em biết , mặc kệ là ai , tại học viện này , không được yêu đương ! Em phải biết rằng , cha mẹ em đưa em tới trường để làm gì , tiền bạc của bọn họ đều là mồ hôi nước mắt nha ..."
Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ , bắt đầu không ngừng giáo huấn . Phụ nữ đang vào giai đoạn thời mãn kinh , 80%
cùng Đường Tăng là người một nhà , chẳng thế thì làm sao có thể dài dòng như vậy?

Trữ
Đan Thuần chán nản xoa xoa lỗ tai , nhìn thiếu niên trước mặt bị giáo huấn thấy thương cảm , thở dài : "Haiz , chủ nhiệm , cô hiểu lầm rồi . Chúng em đang tập kịch bản ạ ."

"Kịch bản?" Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên ngừng dạy bảo , nghi hoặc nhìn thiếu niên kia : "Thật không?"

"Vâng!" Thiếu niên bất đắc dĩ cúi đầu , tại sao hôm nay cậu lại xui xẻo như vậy?....
Bày tỏ cái là bị bà già kia bắt được

Giáo viên chủ nhiệm đẩy đẩy kính mắt trên mũi : "Vậy nhóm các em tiếp tục tập đi."

Nhìn bóng dáng chủ nhiệm đi xa , Trữ
Đan Thuần cười : "Xem đi , ít nhiều chị cũng là bạn bè tốt giúp em nha ....!
Vậy đi , sau này còn gặp lại." Nói xong , chạy mất dạng

Sau này còn gặp lại ? Hừ ! Lần sau sẽ không hẹn nữa !
Trữ Đan Thuần vừa chạy vừa nói âm thầm trong lòng.

Chạy thật lâu , Trữ
Đan Thuần thở hổn hển dừng lại . Sau khi ra khỏi học viện , đúng là cô không muốn về nhà.... Bởi vì trong nhà bố mẹ cô đem cô đi bán cho kẻ dở hơi kia? Bán làm vị hôn thê của tổng tài công ty nào đó kia .

Ai biết được tên tổng tài kia bao nhiêu tuổi, lại vẫn mơ ước muốn trâu già gặm cỏ non? Hoặc là bán thân bất tọai , mua cô về để chăm sóc ông ta ăn uống ? Chẳng phải khác gì là một bảo mẫu thôi sao? Dù sao , cô chết cũng không cần thỏa hiệp !!!

bán thân bất toại : bệnh liệt nửa người.

Đan xuẩn
: Xuẩn trong ngu xuẩn , là con người ngu ngốc

Bóng hình xinh đẹp ở trong lòng

Chết tiệt ! Kẹt xe lại lâu như thế không muốn cho người khác sống chắc?!
Nhìn
đồng hồ, đã kẹt xe mất 1giờ12phút rồi.

Ánh mắt
anh lơ đãng nhìn dòng người đang đi trên đường . Quan sát đám người đang lui tới .

A , cái kia ước chừng là , một cậu bé khoảng 3 tuổi nằm sấp trên mặt đất , huhu khóc , ánh mắt ngấn nước , giống như con thỏ non. Trên người lại bẩn như vậy , sợ là bị ngã không nhẹ ,

Còn có, một bà già xách cái giỏ đựng rau dưa, đi rất chậm. Một học sinh nhỏ chạy tới, đón
lấy giỏ, giống như muốn giúp đỡ bà............. Đúng là, cậu thừa dịp bà không chú ý, vụng trộm lấy một quả cà chua trong giỏ cho vào túi của mình ! ....

Cà chua ăn được sao?
Cau mày nghĩ nghĩ nghiêm túc
!

Không , rất khó ăn, anh ghét hương vị này.

Đột nhiên, hấp dẫn ánh mắt mình là một bóng dáng xinh đẹp. Dường như cô ấy đang chạy bộ? Do chạy bộ nhiều nên sắc mặt cô cực kì hồng nhuận , giống như hoa anh đàomới nở. Hơn nữa, biểu tình của cô... rất thú vị , một bộ dáng dữ dội giống như đang chống lại bọn quỷ Nhật Bản, liều mình bảo vệ mọi người.

Chiếc xe phía trước bắt đầu di chuyển, anh vội mở khóa , đem xe đi về phía trước, vừa lúc muốn đuổi theo thiếu nữ kia.

Cô dừng lại, đôi mắt đẹp nhanh như chớp đảo qua đảo lại, như đang suy nghĩ chuyện gì. Khóe miệng mang theo một tia cười giảo họat.

Nhìn thiếu nữ đang nghiêm túc kia có hứng thú. Không thể không phủ nhận, cô gái kia rất thú vị.

Đáng tiếc ..... Mình đã có vị hôn thê rồi. Đó là ông nội thay mình đính ước, bản thân chưa gặp người phụ nữ kia bao giờ . Nghe nói, cô ấy vẫn là học sinh. Thật là, anh ở thương trường giao tranh đã nhiều năm . Tuy chỉ mới có 22 tuổi , nhưng đã cực kì thành thạo ! Tại sao lại tìm vị hôn thê học sinh cho anh? ....... Muốn để cho mình thành trâu già gặm cỏ non sao ? Ngẫm lại...... cảm thấy bản thân mình thật biến thái .....

Chỉ có điều , vị hôn thê kia anh không yêu. Cho dù cưới cũng không yêu cô ta .
Tốt nhất cô ta xấu xa một chút , để cho ông nội không thích , như vậy anh có thể ly hôn được.

Trong lòng tính toán nghiêm túc từng cái nhỏ nhặt , nghĩ .........

Sau khi ly hôn , anh muốn tìm một người có dáng chuẩn, xinh đẹp, phụ nữ thông minh. Người vừa rồi rất được, tuy có chút trẻ con. Nhưng, vừa rồi quả thật tiếng lòng của mình rung động mạnh mẽ .

Chờ sau khi anh ảo tưởng xong ,
phát hiện người kia đã không thấy đâu nữa ..... Àiz , vốn đang muốn hỏi số điện thoại của cô để còn liên lạc . Hiện tại , giai nhân cũng không thấy đâu nữa.

Nhưng cũng không sao, cho dù thành phố này lớn như vậy, nhưng dựa vào năng lực của mình muốn tìm cô cũng không khó. Hiện tại bắt đầu có chút hi vọng sớm cùng vị hôn thê kia kết hôn, sau đó thì ly hôn.

"Shit , MD , vẫn còn tắc tới khi nào !"

Đánh một quyền lên vô lăng. Anh đã đợi suốt 1h28phút rồi
Cha mẹ dở hơi.
Đan Thuần xách theo túi lớn túi nhỏ các thứ về nhà. Đến nhà, cũng chưa để ý cha mẹ dở hơi kia đang vô cùng kinh ngạc mà chạy ào ào vào phòng đóng cửa lại.

" Cha nó à , Tiểu Thuần nhà mình không phải là muốn bỏ đi đấy chứ?". Bà Trữ nhìn con gái " tàn bạo" đóng cửa " Bịch"
một tiếng , ngừng bóc quả cam, nhún thuận nói.
Ông Trữ buông tờ báo trong tay xuống, đẩy kính mắt trên sống mũi lên: "Bà nghe tôi từ từ phân tích: Người xưa có câu 'Phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn, ái mỹ chi tâm, nhân giai hữu chi.' Nếu dựa vào cặp mắt kiếng của tôi thì con gái chúng ta có lẽ nên giữ lại thêm một thời gian nữa cho perfect rồi
1 2 3...17 »

Lượt xem: 3691
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...