loading...

* » » »

 Vợ hờ ơi anh yêu em

Vợ hờ ơi anh yêu em sv TienThinhPro(Admin)
* 28.10.2014 / 13:38
Dương Tiểu Phương(17t)xinh đẹp,ngây thơ,ngốc nghếch(nhưng chỉ là vẻ bên ngoài thôi),học giỏi có ba là tổng giám đốc công ti xuất nhập khẩu sữa bò Dương Thị.
Triệu Minh Quân(25t)đẹp trai,lạnh lung,ghét loại con gái ngốc nghếch,ngây thơ(lí do đọc truyện rồi sẽ rõ)và là tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Minh Thị lớn nhất Châu Á.
Tiêu Hoàng Bảo Ngọc(17t)bạn của Tiểu Phương xinh đẹp tính cách thì y như Tiểu Phương vậy.Con gái của chủ tịch tập đoàn chứng khoán Hoàng Thị lớn nhất Châu Á.
Vương Quốc Minh(25t)bạn của Minh Quân đẹp trai,lịch sự,dễ gần.Tổng giám đốc tập đoàn kim cương Vương Thị lớn nhất Châu Á và là 1 tay thiết kế trang sức nổi tiếng.
Cô 1 cô gái với vẻ bên ngoài ngây thơ ngốc nghếch nhưng bên trong lại là người có traí tim ấm áp , sâu sắc và thấu hiểu mọi chuyện.Cô lấy anh chỉ vì gia đình anh giúp công ty ba cô vượt qua khó khăn.
Anh 1 chàng trai kiêu ngạo có 1 trái tim băng giá chúa ghét hạng con gái ngây thơ ngốc nghếch.Anh lấy cô chỉ vì sự nghiệp của mình.
Cô thì vì gia đình còn anh thì vì sự nghiệp.Liệu anh và cô sẽ có 1 kết thúc đẹp chứ?
Cháp 1
Reng…..reng…..reng-Tiếng chuông tan học vừa reo lên thì học sinh liền ùa ra ngoài như ong vỡ tổ.
_Haizzzzzzzzzzz.Cuối cùng thì cũng được về nhà.-Tiểu Phương vươn vai sau 1 giấc ngủ dài.
_Đi trà sữa không?-Bảo Ngọc quay sang hỏi.
_Ok.-Tiểu Phương nháy mắt.
Cả hai khoác tay nhau đi ra cổng.Đang đi thì có 2 tên mặc áo khoác đen tiến lại gần chỗ 2 đứa.
_Hình như là nhỏ này đấy mày?-1 tên vừa xem hình vừa chỉ về phía Tiểu Phương.
_Cho hỏi cô có phải là Tiểu Phương không?
_Phải có chuyện gì.-Tiểu Phương hoảng sợ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Một tên ôm eo Tiểu Phương nhấc bổng và lôi đi còn tên còn lại thì bụp miệng Bảo Ngọc lại.
_Này các người làm gì vậy?-Tiểu Phương hét toáng và cố gắng vùng chạy ra khỏi người tên đó nhưng sức của 1 cô gái yếu ớt như Tiểu Phương thì không thể đấu với 1 tên có thân hình rắn chắc như hắn.
_Nè…….bỏ…..ra…..các…..người……ưm…làm…..cái….gì…..vậy?-Bảo Ngọc vùng vẫy.
Sau khi ấn Tiểu Phương vào xe xong thì thằng đó ra lệnh cho thằng kia lên xe.
_Đừng có nói chuyện này cho ai không thì mày cũng sẽ giống như con nhỏ đó đấy.-Thằng đó hăm dọa Bảo Ngọc rồi bỏ đi.
Bảo Ngọc vừa định lại tinh thần thì liền rút điện thoại ra gọi cho ba Tiểu Phương.
_Alo bác Dương hả?Bác ơi Tiểu Phương bị bắt cóc rồi.Cháu cũng không biết bọn chúng đưa Tiểu Phương đi đâu nữa.-Bảo Ngọc khóc lớn.
_Ừ bác biết rồi không sao đâu cháu đừng lo cho Tiểu Phương nó sẽ không sao đâu.-Ba Tiểu Phương thản nhiên trả lời không 1 chút lo lắng nhưng lòng ông thì đau quặn.
_Bác nói gì vậy?Tiểu Phương là con……-Bảo Ngọc đang nói thì nhận ra ông Dương đã gập máy lâu rồi.
Bảo Ngọc nhìn cái điện thoại còn trong đầu thì đầy nghi vấn.
_Tại sao bác Dương lại hờ hững như vậy?Không lẽ có chuyện gì xảy ra.-Bảo Ngọc lẩm bẩm.
Tại nhà Tiểu Phương ông Dương đang ngồi trên ghế sofa từng giọt nước mắt thi nhau lăn dài trên má.Ông biết mình đã sai khi quyết định như vậy nhưng ông không còn cách khác.Ba xin lỗi con Tiểu Phương.
Tại 1 căn nhà hoang cũ kĩ,đám đầu gấu đang nhậu nhẹt say sưa dưới ánh đèn vàng mờ ảo.Tiểu Phương bị cột chặt và đang nằm trên 1 chiếc nệm trong 1 nơi khá tối.
_Ưm…ưm.-Tiểu Phương từ từ mở mắt dậy lúc này cô cảm thấy toàn thân tê buốt đầu thì nhức như búa bổ và cảm thấy khó thở nữa vì cô mắc chức hen xuyển nên những nơi bụi bặm và cũ kĩ này làm cho bệnh của cô tái phát.
_Tỉnh rồi hả cô em?-1 tên vuốt ve gương mặt cô.
_Hơ….hơ….hơ.-Cô thở gấp.
_Nè cô bị sao vậy?-Tên đầu gấu lay lay Tiểu Phương và bắt đầu lo sợ.
_Lấy……l…..ấy……hơ…..hộ…….t….ôi…..hơ……hơ……cái…….cặp……-Tiểu Phương cố gắng nói.
_Cặp?Đây này cô cần gì?-Tên đó với vội cái cặp mở ra đưa cho Tiểu Phương.
_C…..chai……thuốc……hơ…..màu……tr…..ắng.
_Đây chai thuốc màu trắng nè.-Tên đó vội lục tung cả cái cặp của Tiểu Phương lên.
_Xịt…….xịt……..hơ…….v……ào…..mũi…….hộ……hơ…..tôi.-Tiểu Phương gần như kiệt sức.
Sau khi được tên đó xịt thuốc cho cô cảm thấy khỏe hơn 1 chút nhưng sau đó cô đã chìm vào giấc ngủ.
_Phù…..con nhỏ này làm mình hết hồn nó mà có chuyện gì chắc mình sống không yên với thiếu gia đâu.-Tên đầu gấu thở phào nhẹ nhõm.
1 tiếng đồng hồ sau……
Rầm……-Cánh cửa căn nhà bị đạp tung ra làm cho đám đầu gấu và Tiểu Phương giật mình.Ở phía cánh cửa vừa bị đạp vỡ tung xuất hiện 1 tên con trai đứng khoanh tay toát lên 1 vẻ lạnh lùng đôi mắt hắn chứa đựng hàng ngàn tia giận dữ.Đó chính là Minh Quân của chúng ta đấy.
_Thiếu gia đã đến rồi.-Cả đám đầu gấu chạy ra đón ron rã.
_Con nhỏ đó sao rồi?-Minh Quân lạnh lùng hỏi.
_Dạ nó đang ngủ.
_Mà thiếu gia kiếm đâu ra hang ngon thế làm bọn em xịt cả máu cam ra mà không dám làm gì?-1 tên hỏi với khuôn mặt dê hết chỗ nói.
_Im mồm tụi bây làm gì ai thì làm nhưng riêng con đó thì không được động vào.-Minh Quân túm lấy cổ áo thằng đó.
_Dạ em biết rồi.Nhưng……-Thằng đó hoảng sợ.
_Yên tâm Minh Quân tao sẽ không để cho bọn mày thiệt đâu.Bây giờ tao muốn được yên ra ngoài đi.
_Dạ.
_Minh Quân là ai?Từ trước giờ mình có quen ai tên là Minh Quân đâu?Hắn còn nói là không ai được động vào mình nữa chứ.Không biết Bảo Ngọc có báo cho ba biết chưa nữa?-Tiểu Phương lẩm bẩm nhưng vội nhắm mắt lại khi thấy Minh Quân bước vào.
_Để xem hắn làm gì hắn mà dám giở trò thì mình sẽ ăn thua đủ với hắn.-Tiểu Phương tự nhủ.
_Dậy đi tôi biết rõ cái trò giả vờ của cô rồi.Dậy tôi có chuyện cần nói với cô.-Minh Quân dùng chân lay lay Tiểu Phương rồi mở trói cho cô biết không thể giả vờ được nữa cô đành mở mắt dậy.
10s…..
15…..
30s….
Tiểu Phương gần như sắp ngất khi nhìn thấy diện mạo của Minh Quân.
_Anh ta đẹp trai thật cứ y như là diễn viên Hàn Quốc vậy?-Tiểu Phương chớp chớp mắt liên hồi.
_Cô làm sao thế?-Minh Quân lay lay Tiểu Phương.
_Hả?????????Anh…..nói…..gì???????????-Tiểu Phương giật mình như người mới tỉnh mộng.
_Tôi có chuyện muốn nói với cô.-Minh Quân lạnh lùng đáp.
_Chuyện gì?Tôi và anh thì có chuyện gì để nói?-Tiểu Phương thản nhiên đáp lại.
_Từ bây giờ cô sẽ trở thành vợ hờ của tôi.
10s…..
50s…..
1 phút…..
_Hắn ta nói cái gì vậy?Mình là vợ của hắn rồi còn lại hờ nữa là sao.Tên này uống nhầm thuốc à sao bệnh viện lại thải ra sớm thế?-Tiểu Phương đăm chiêu suy nghĩ.
_Cô đừng lo tôi sẽ không làm gì tổn hại đến cô đâu.Quan hệ vợ chồng của chúng ta chỉ là giả tôi cần cô làm vợ để phát triển sự nghiệp của mình chứ không yêu thương gì cô đâu ngoài ra tôi không ngăn cấm cô làm quen hay tiếp xúc với người khác nhưng đối với người khác giới cô không được quen biết trên mức bạn bè.Hợp đồng vợ chồng của chúng ta sẽ chấm dứt sau khi tôi nhậm chức Chủ Tịch Tập Đoàn Minh Thị.Sao cô đồng ý chứ?-Minh Quân kề sát mặt anh vào mặt Tiểu Phương cả hai cảm nhận được hơi thở cuả nhau.
_Anh nói cái gì vậy?Tại sao tôi phải làm vợ anh chứ?Tôi không đồng ý tôi muốn về nhà với ba tôi.Mau thả tôi ra.-Tiểu Phương hét lên và đẩy Minh Quân ra khỏi người mình.
_Cô tưởng cô sẽ về nhà được sao?Ba cô đã bán cô cho tôi và tôi được toàn quyền sở hữu cô.Hiểu chưa?-Minh Quân nhếch mép.
_Cái gì? Nè anh đừng có mà gạt tôi.Tôi không phải là món
1 2 3...23 »

Lượt xem: 6709
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...