loading...

* » » »

 Xin Hãy Chọn Anh Full

Xin Hãy Chọn Anh Full sv TienThinhPro(Admin)
* 23.06.2015 / 10:12
Giới thiệu nhân vật:

1/Phùng Anh Quân: 16 tuổi,cao 1m70.Qúy tử của nhà họ Phùng- có quyền lực cao và là nhà kinh doanh đá quý nổi tiếng khắp vùng châu Á ( Pu tồ tí nhá :v). Anh đẹp trai,học giỏi,ăn chơi rất chi ghê gớm (hề hề). Anh nổi tiếng trong trường và có rất chi nhiều fan hâm mộ (Pu cũng là fan của anh đập troai đấy nè). Anh thay người yêu như thay áo,thấy gái đẹp là phải tán. Trừ mấy đứa tươm tươm trước ^^ và những người không thể đụng vào..thí dụ như người cao tuổi,…
Biệt danh: Zen ( Play Boy) – Hắn

2/ Trương Anh Tú: 16 tuổi,cao 1m68. Con út của nhà họ Trương,trước anh còn có một người chị rất chi là vô tâm. Anh từ một cool boy chuyển sang một cold boy.Tuổi thơ của anh rất mệt mỏi và trên thế nữa.Mất mẹ,cha vì việc. Anh cực nổi tiếng và nhiều người phải nói là thèm thuồn anh (có qá không ta).
Biệt danh: Ri (Cold boy) - Anh

3/ Trịnh Gia Bảo: 16 tuổi,cao 1m67. Từ nhỏ sống trong trại trẻ mồ côi.Nhưng lớn lên đã được một gia đinh có thế lực nhận nuôi vì gia đình ấy không sinh được con.Chỉ số IQ của Bảo rất cao 160/200 ( Ghê ghê). Anh sống rất hạnh phúc và chưa bao giờ để lộ mình là con của nhà giàu có,sống rất chi là hòa đồng và tràn đầy niềm vui. Ai cũng mến và thích anh (đến cả thầy cô).
Biệt danh: Yun (Cool boy) – Chàng

4/ Nguyễn Minh Hoàng: 16 tuổi, cao 1m69. Phải nói người này rất chi là tệ.Nổi tiếng trong trường là người tệ nhất,lúc nào cũng xếp cuối lớp,à cuối trường mới đúng. Anh con nhà giàu nhưng chẳng ai biết vì anh chẳng thể hiện,anh đẹp trai cũng chẳng ai biết vì không ăn diện,anh tốt tính cũng chẳng ai quan tâm. Anh con của một giám đốc của một công ty lớn trong nước. Anh chẳng có ai chơi nên lúc nào cũng tự kỉ và có rất nhiều thói xấu. Thí dụ như:đi học trễ,..
Biệt danh: Biin (Bad boy) – Gã

5/ Cao Thanh Lam: 16 tuổi, cao 1m50 (cực lùn). Cũng từng sống trong trại mồ côi.Tuổi thơ gắn với ba từ “trẻ mồ côi” (sau này sẽ rõ). Cô được nhận nuôi trong một gia đình giàu có.Ba là chủ tịch của một công ty, mẹ là chủ của một công ty mỹ phẩm.Cô mạnh mẽ nhưng trong cái vỏ bọc đó cô hoàn toàn yếu đuối và nhút nhát. Có nhiều ám ảnh. Cô từng bị mất trí nhớ.
Biệt danh: San – Nó

6/ Trần Mỹ Hạnh: 16 tuổi, cao 1m60. Là bạn thân của San sau này.Tuổi thơ gắn với sự cô đơn và lớn lên gắn với “mệt mỏi”. Co có rất nhiều cú sốc,nhưng chưa bao giờ để lộ ra ngoài.Sống hòa nhập và cực vui tính,nhiều lúc thấy dô duyên lắm ^^ (dô duyên ở đây là dô duyên cái kiểu vui và đáng yêu ý nhoa).
Biệt danh: Ru – Ểm

7/ Thái Mỹ Tuyền: 16 tuổi,cao 1m65. Là bạn thân của Zen. Cô là hot girl của trường, cô nổi tiếng là con của người nổi tiếng. Cô rất bướng bỉnh,lì lợm,một khi quyết tâm thì không ai cản được.Chơi tốt với bạn bè và luôn hiểu cho Zen. Thế lực trong trường của cô mạnh triệt để
Biệt danh: My My (Hot girl) – Cô

8/ Lục Minh: là người đã có tuổi. Là một vị tiên tri biết trước được sự việc và cả hiện tại. Rất thân với gia đình nhà Ri. Ông ấy rất giỏi.

9/ Thoại Hương: cũng là người đã có tuổi. Một trong ba vị tiên tri giỏi.

10/ Định An: người cuối cùng trong ba vị tiên tri

Chương 1: Nhận nuôi em
Hôm nay là sinh nhật tròn 9 tuổi Ri. Ai ai cũng đến chúc mừng Ri. Vì là con của dòng họ cao quý và có uy quyền nên khá đông đúc người đến dự, kể cả Lục Minh-vị tiên tri cũng đến,nhưng trừ mẹ anh ra.
10’ mọi người ai cũng đem quà đến chúc mừng Ri.

-Cu Ri dễ thương quá.

-Cu Ri giống y chang cha nó nhỉ?

-Nhìn nó lanh lợi làm sao?!

Ri nhìn ai cũng cười toe toét ra nhưng chẳng ai để ý rằng ánh mắt nó lúc nào cũng buồn. Chị Ri đến,tặng quà,nở nụ cười và làm phô ảnh tặng nó. Lúc ấy nhìn như thể chị mình đang giả tạo thương Ri vậy.

Phải rồi sau cú sốc mẹ bị tai nạn chỉ vì đi tìm ba khi Ri bị đau đã làm chị Ri mất đi một chút tình cảm và nhìn ba mình như người vô hình.

-Chúc mừng sinh nhật em.-Chị nhìn Ri vui vẻ nhưung ánh mắt cũng đang vô hồn.

Nói rồi,chị xin phép và đi thẳng lên phòng vì hôm nay hởi mệt. Ba thì bận tiếp khách quý. Ri ngồi một mình với đống quà.

Lục Minh đến chúc mừng Ri.

-Mừng Ri nhá!Sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc nha con.

-Cảm ơn ông ạ.-Ri cười híp mắt.

-Ừ.

-À..ông nè..-Ri nói thầm

-Chuyện gì ấy con?

-Con cũng mê tín lắm..ông coi cho con một quẻ đi.-Ri tinh nghịch

-Ha..ha..ha..thằng nhỏ..mới tí tuổi mà bày trò ghê.Được… được đưa tay ta coi vài đường.-Nói rồi ông Minh cầm tay Ri cău mày rồi nói: -Tình duyên của con gắn liền với bốn cây cổ thụ xanh tốt vây quanh một cây cổ thụ không sức sống….Ngẫm nghĩ một hồi,ông nói tiếp: - Dù có chuyện gì xảy ra thì con cũng phải mạnh mẽ lên.Mọi thứ tốt sẽ đến với con một cách chân thật.

-Là sao ạ?-Ri nhău mày.

-Ha..ha..ha khi lớn,tức khắc sẽ hiểu.

-Vâng..nhưng đừng nói với ba con hay chị là con mê tín nhá.-Ri đá lông mi ông Minh.

-Rồi cu nhỏ.-Ông Minh cười xoa đầu Ri.Nhưng nụ cười vụt hẳn đi sau khi Ri đi bóc quà.- Dù có chuyện gì con cũng phải né tránh.

*
2 năm sau

*
-Không cha,không mẹ mà còn chơi với tụi này hả?-Tiếng nói con nít trong đám trọi đá từ xa vang lên

-Tao hỏi nhá,mày có chỗ nào ghê gớm không mà ba mẹ mày bỏ mày vậy?-Giọng mỉa mai của tụi con nít mới lớn

-Tao nghe nói nó được trại trẻ mồ côi Khánh An nhận nuôi đấy.-Nghe giọng có vẻ ác ý.

Vừa nói xong cả đám,bu vây một đứa con gái đang cầm búp bê mà đánh.Dựt con búp bê,tụi kia dậm nát,mỉa mai. Chưa thấy tức,tụi kia còn lao vào đánh con bé.
Đau ..rất đau. Vô cùng đau lẫn bên ngoài đến tận bên trong. Con bé không biết làm gì,chỉ biết khóc. Con bé đấy chính là Thanh Lam

-Cho mày chừa cái tội mê hoặc ba mẹ tao đấy.

-Chỉ là đứa mồ côi mà làm gì được nhận nhiều tình cảm đến thế,trong khi tao chẳng có gì?

Đang định đánh nó và nó đã chuẩn bị cho cái tát khá mạnh theo trực giác nó cảm thấy,nó nhắm mắt lại.
Từ đâu,một giọng nói lạnh vang lên chặn lại hành động lại.

-Làm trò gì đấy?-Là Ri,từ một câu bé tinh nghịch thì bây giờ đã là một học sinh 11 tuổi trông vẻ trững trạc.

Tụi kia đứng hình lại và nhìn anh. Nhìn với vẻ sợ hãi khi thấy đôi mắt hâm dọa của anh.

-Còn không mau biến đi.- Ri trợn tròn mắt

-Mày đợi đấy.-Con đầu đàn nhìn sang anh rồi lặng lẽ đi .

Anh đến gần nó,khẽ cúi gần mặt lại. Hỏi nhẹ nhàng,giọng rất ấm tai đến ai cũng phải xỉu:

-Nhỏ có sao không? Nhỏ ở đâu? Anh dắt về.
-….
-Sao thế?Đừng sợ..Anh không làm gì nhỏ đâu?-Ri cười híp mắt
Bấy giờ nó mới ngẩn cao đầu mình lên nhìn khuôn mặt của anh. Mặt anh với nó đã giáp sát vào nhau hồi nào không hay biết. Mặt nó ửng đỏ. Ấp úng được vào từ:

-Em …..em ở….trẻ mồ côi….Khánh An.
Anh đứng hình khi nhìn thấy màu mắt của nó.Màu xanh biếc như thể mắt nó được đính một viên ngọc quý mang màu xanh vậy.
Giống ..rất giống.. người mà trong tâm trí của Ri luôn mong được gặp lại.
Về với thực tại,anh nhìn nó một hồi. Đứng dậy,nắm lấy tay nó,nói rất rõ:

-Em sẽ ở với anh.-Sau lời nói đó là môt nụ cười ngất ngay lòng người
Đang định bước đi,anh mới để ý rằng mình đang đứng giữa không gian hết sức kì lạ mà có cảm giác quen quen. Lạ mà quen,không gian đó chính là, bốn cây cổ thụ bao vây một cây
1 2 3...31 »

Lượt xem: 4500
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...