loading...

* » » »

 Yêu Hay Thương Hại ! Thất Bại Hay Chơi Dại !

Yêu Hay Thương Hại ! Thất Bại Hay Chơi Dại ! sv TienThinhPro(Admin)
* 29.06.2014 / 23:20
hắn là ngôi nhà thân thương cùng với nơi gắn bó với tuổi thơ của hắn suốt bốn năm trời.
Chiếc xe cứ đi một đoạn lại dừng để đón khách như những chiếc xe bus bây giờ, người khách tiếp theo hắn là một nhỏ sinh viên. Khuôn mặt khá ưa nhìn lại có phần nhỏ nhắn đáng yêu. Nhỏ bước lên thấy trên xe chỉ có mình hắn, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt hắn khá lâu, cũng không biết nghĩ gì rồi ngồi trên băng ghế ngay phía trước hắn.
Một lát sau khách đông dần, xe này không mấy khi đón khách ngoài đường. Do là xe quen nên người ta thường gọi điện đặt chỗ trước. Cứ hẹn ở đâu là xe đến đón ở đó.
Lát sau có hai vợ chồng trẻ lên xe, định kiếm băng ghế đôi ngồi gần nhau cho tiện, tên lơ xe nhìn nhìn thấy hắn và nhỏ phía trên chiếm mất hai băng ghế tiện nghi nhất. Nghĩ thế nào bảo hắn lên trên ngồi cùng nhỏ, để hai vợ chồng kia ngồi băng ghế của hắn. Thấy bà vợ thân mang bụng bầu, hắn cũng vui vẻ nhường ghế rồi xách ba lô tiến lên phía trước ngồi.
Nhỏ thấy hắn lên cũng liếc qua hắn định dò xét gì đó, hắn mặc kệ chẳng để ý. Mắt cứ hướng tới đoạn đường phía trước xe đi. Tâm hồn trống trải chẳng nghĩ điều gì.
Sau khi đón hết khách đặt, ông tài xế tắt hết đèn để mọi người tranh thủ ngủ một lát trước khi lên tới thành phố. Hắn dù đêm qua ngủ khá trễ, cũng chỉ mới ngủ được ba tiếng đồng hồ nhưng bây giờ nhất nhất không thấy buồn ngủ. Ánh mắt cứ hướng tới đoạn đường phía trước hòng cố giữ lại trong lòng những gì của quê hương mình vào buổi sáng sớm.
Nhỏ bên cạnh hắn thì khác, chắc là sinh viên mới nên vừa lên xe là bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Nhìn nhiều lúc cũng thấy buồn cười, cái đầu nhỏ cứ lắc lư qua lắc lư lại, hết đập vào tấm kính xe lại gục trên vai hắn.
Hắn mặc kệ cho nhỏ ngủ, chỉ một lát sau hắn thấy đầu cô nhỏ gục luôn vào vai hắn, dường như tìm được cái gì đó mềm mại, dính vào rồi ngủ li bì như chết. Hắn cũng không có ý đẩy đầu nhỏ ra, vì thường đi xe là như vậy. Có đợt hắn mệt đi xe cũng ngủ gục trên vai một nhỏ con gái hết sức dễ thương. Chẳng biết sao lại được xếp ngồi cùng cô nhỏ đó, hắn thì chẳng để ý nhiều vì trong người quá là mệt mỏi, gục luôn trên vai cô nhỏ kia ngủ cho tới Bến Thành. Lúc gần xuống xe tỉnh giấc thấy đầu mình vẫn còn gắn trên vai cô nhỏ. Xấu hổ không để đâu cho hết, hắn sợ nhỏ nghĩ hắn có ý đồ không tốt.. Cũng định mở miệng nói một câu xin lỗi nhưng mà ngại, chỉ dùng ánh mắt tỏ ý cám ơn. Cô nhỏ thì quay qua nhìn hắn nở một nụ cười hết sức mê người ý bảo không sao. Làm hắn thơ thẩn cũng mất vài giây.
Bây giờ cũng vậy, hắn tùy ý cho nhỏ này gục vào vai mình ngủ. Hắn thì suốt đoạn đường đi chẳng chợp mắt một phút nào. Nghĩ rằng xíu nữa lên tới phòng ngủ luôn một thể cũng chẳng chết ai.
Chiếc xe chạy tới Bến Thành cũng vừa tròn sáu giờ sáng, hắn nghe thằng lơ xe hỏi:
- Ai xuống Bến Thành ấy nhờ?
- Có em đây.- Hắn đáp ngay lại.
- Hình như hai người cơ mà?- Thằng lơ xe mặt nghệt ra.
- Em nữa.- Nhỏ ngồi bên cạnh hắn sau khi tỉnh dậy từ vai hắn lên tiếng.
À, hóa ra là ngỏ này cũng xuống Bến Thành, vậy mà nãy giờ hắn không biết. Xe dừng sau chợ Bến Thành cho hắn và nhỏ xuống. Hai đứa lại sánh bước đi bên nhau trong buổi sáng sớm Sài Gòn.
Cũng chẳng nói với nhau câu nào, cả hai như người câm đi bên nhau vậy, mỗi đứa đều mang trong đầu một suy nghĩ riêng. Nhưng với hắn, chắc chắn trong đầu chẳng có hai chữ “làm quen”.
Buổi sáng tại công viên, người người tập thể dục, nhà nhà tập thể dục, từ các cụ ông cụ bà cho tới người trung niên, thanh niên và trẻ em. Ai ai cũng ra công viên hưởng cái khí trời mát mẻ của buổi sáng, cùng nhau đi vài bài thể dục cho cơ thể thêm phần khỏe mạnh, nhìn cuộc sống tại đất Sài Gòn thật yên bình và có phần khoáng đạt.
Hắn không tiến tới trạm xe bus Bến Thành, lầm lũi đi về phía đường Nguyễn Thị Nghĩa để bắt xe bus về phòng. Nhỏ kia thì tiến thẳng vào trạm xe bus, chắc nhà cũng không gần đây lắm.
Hắn lững thững một mình đi dọc đường công viên thẳng hướng đường Nguyễn Thị Nghĩa đi tới, cũng không mang tâm trạng gấp gáp. Có thì cũng chỉ là bước chân hắn dài hơn người khác nên xem ra có phần đi nhanh hơn.
Đang suy nghĩ mông lung, hắn ngước mắt lên nhìn, một chiếc xe bus vừa tiến lên từ đằng sau hắn, sau xe ghi xe bus số “62. Bến xe Quận 8- Thới An”.
Hắn đứng lặng mất mấy giây, chuyến xe bus này. Làm hắn nhớ về những ngày thong dong cùng Út. Hắn cũng không hiểu sao xe này lại xuất hiện tại trung tâm thành phố khi trước đây nó chạy ngoài rìa trung tâm.
Phải chăng lại là một sự duyên cớ, cố tình để hắn nhớ về ngày xưa?
Hắn cũng không chắc nữa.
Chỉ lặng lẽ mà lầm lũi tiến về phía trước. Ánh mắt không quên gắn vào chiếc xe bus 62 cho tới khi nó khuất hẳn.
.................................
Rời khỏi mái ấm thân thương
Mẹ buồn muốn khóc yêu thương tràn về.
Hạnh phúc giản dị ùa về
Gia đình đông đủ cận kề bên nhau.
Ông trời thử thách lòng nhau
Muốn người xa cách xem đau thế nào.
Cha buồn chẳng nói tiếng nào
Chỉ dùng ánh mắt mang ngàn yêu thương.
...............................
« 1... 151 152 153

Lượt xem: 134719
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...