loading...

* » » »

 Yêu Hay Thương Hại ! Thất Bại Hay Chơi Dại !

Yêu Hay Thương Hại ! Thất Bại Hay Chơi Dại ! sv TienThinhPro(Admin)
* 29.06.2014 / 23:20
đầu.
Hắn thấy tội nghiệp nhỏ quá. Cảm thán một câu rồi ra ngoài ngồi luôn :
- Đẹp ....mà bị khùng .......
- "............"
- Ê cái ông kia, ông nói gì nói lại tôi nghe coi- Nhỏ tức tối hỏi vọc lại.
- Nói không lông ấy mà. trúng đâu trúng - Hắn tỉnh bơ.
- Ông...........
Hắn buồn cười muốn đứt cái ruột vì nhìn cái mặt nhỏ tức như sắp khóc, Bởi trên thuyền lúc này mọi người đều đang nhìn nhỏ mà cười. Hắn nghĩ nếu lúc đấy mà không có ba hắn giải vây cho nhỏ thỉ chắc nhỏ nhảy luôn xuống sông Hương để cho đỡ quê độ quá.
- Thế hai cháu cũng đi thi đại học à?- Ba hắn nhẹ nhàng hỏi.
- Dạ, tụi con từ Đà Nẵng ra đây thi bác ạ- Nhỏ e thẹn trả lời.
- Đà Nẵng tốt vậy sao cháu không thi mà lại đi ra tận đây thi cho mất công vậy?
- Dạ tại cháu ko muốn học gần gia đình. Phức tạp lắm bác ạ.
- Thế 2 đứa ko có người thân đi cùng à?
- Dạ tụi cháu tự đi bác. Ba má cháu còn bận đi làm.
- Hai đứa giỏi quá. Chả như thằng con bác. Phải đưa đi đưa về nè- Ba hắn bắt đầu dìm hàng hắn.
- Vậy hở bác? cũng phải thôi, con trai bây giờ thụ động lắm bác ạ - Nhỏ được dịp liền trả thù hắn.
- Ê ê, nói ai thụ động đấy? Đây là đây dư sức đi 1 mình nhé. Cơ mà ba tui đi theo để đi du lịch chứ lo gì cho tui hở?
- Ơ cái thằng. Ăn nói với con gái sao bất lịch sự thế?
Thế là nhỏ và ba hắn như người quen biết lâu ngày, tha hồ 8 chuyện trên Thiên Đình. dưới Long Cung. Hắn chán! Ba hắn lại đi nói xấu con trai. Bỏ ra ngoài thuyền, bỏ mặc ngoài tai luôn cả những câu trêu đùa của ba và nhỏ dành cho hắn. Hắn đưa tay xuống dòng nước sông Hương mà tạt tạt. Cảm giác mát từ lòng bàn tay mát ra. Quả thật sông Hương đẹp quá, Có lẽ chả có con sông nào mà hắn từng nhìn thấy còn giữ được vẻ đẹp tự nhiên như sông Hương ngày ấy.
--------------------------------------------------------------------------
Sông Hương nước mát xanh trong.
Hẹn ngày nào đó sẽ mong còn về.
--------------------------------------------------------------------------
Rời khỏi sông Hương. Hắn thấy ba và nhỏ vẫn còn nói chuyện chí chóe. Đúng là hết nói. Hắn lắc đầu đi lên trên trước. Lại nằm ra công viên ngắm trời ngắm đất.
Lúc này ba hắn cũng chia tay nhỏ để đi tìm cảnh đẹp chụp lại làm kỉ niệm. Hắn thì hắn ko khoái lắm cái cảm giác nhớ về những kỉ niệm qua hình ảnh. Mà hắn chỉ thích nhớ về kỉ niệm qua suy nghĩ, cho nên hắn để ý thật kỹ mọi chuyển động của con người nơi đây. Nhìn thấy mấy người bán hàng rong ở đây, người ta chẳng cạnh tranh nhau quá đáng. Mỗi người, mỗi gian hàng bán một thứ, nào là đồ kỷ niệm hay mấy món đồ ăn vặt đặc sản xứ Huế.
Tình cờ hắn thấy có một người bán hoa phong lan. Loại hoa mà hắn và ba hắn thích nhất. Hắn cũng ko hiểu vì sao hắn rất thích loài hoa này. Đặc biệt là Thủy tiên hay Vangda. Có lẽ là do hai loài hoa này nhìn ở nó toát ra một vẻ đẹp thật quý phái và yếu ớt, cũng giống như con gái. Luôn tỏ ra mạnh mẽ và cũng dễ vỡ tan.Chắc bản tính hám gái ăn sâu vào tâm cảm đến độ hắn nhìn hoa ra … gái.@@!. Ở nhà hắn là 1 rừng hoa phong lan có đủ do hắn và ba hắn sưu tầm. dù rằng mỗi năm cũng " thất thoát" vài chậu do dân "bộ đội" đánh chiếm. Sau này khi lên Sài Gòn rồi, lâu lâu hắn vẫn gửi về nhà mấy chậu Thủy tiên hay Vangda mà hắn săn được.
Hắn chạy lại chỗ ông bán hoa phong lan. Cơ mà hắn hết hồn vì thấy thủy tiên người ta bó cả bó rồi vứt nằm chỏng chơ như vậy. Hắn bức xúc lắm. Một loài hoa sang trọng quý phái như vậy mà người ta ko biết nâng niu tý nào."Đúng là lũ ko biết thưởng thức nghệ thuật ". Hắn chửi thầm trong bụng.
- Bó thủy tiên này bán nhiêu chú ? – Hắn hỏi người bán hàng với giọng điệu ko vừa lòng.
- 100. 000 cháu ạ..
- Lấy cho cháu bó này. Mà hoa này là Thủy tiên trắng hay vàng vậy chú ?
- Thủy tiên trắng đó cháu.
Hắn hỏi cho có lệ chứ hắn biết thừa người ko biết chăm lan thì cũng chả biết nguồn gốc xuất xứ của nó từ đâu. Thế mà cũng thao thao bất tuyệt được. "Đúng là dân Huế".Hắn cảm thán phát nữa mới chịu móc tiền ra trả cho người bán hàng.
Hắn chấp nhận bỏ ra 100 ngàn tiền ăn để mua 1 bó phong lan héo úa như sắp chết. Nhưng hắn tin với đôi bàn tay hắn thì nó sẽ sớm hồi sinh thôi. Bản năng mách bảo hắn như vậy đấy. Và đúng là như vậy. Chỉ sau 3 tháng dưới bàn tay chăm sóc của hắn. Bó phong lan đó hắn đã tách ra được 10 chậu và sau này cứ mỗi khi tết về. Những chậu lan lại mang những sắc màu quý phái nhất đến cho căn nhà của hắn.
- Kiếm đâu được bó lan đẹp dữ vậy con trai?- Ba hỏi hắn khi thấy hắn lững thững xách bó lan về.
- Con mua đấy ba. Hơi xấu tý nhưng chăm chắc sẽ đẹp.
- Uh. Mong là tết này sẽ có lan ăn tết.
Nhà hắn là vậy. Cứ mỗi dịp tết về, cái gì thiếu cũng dc, chỉ riêng phong lan là chả bao giờ thiếu. Có khi là Long tu hay Thủy tiên, về sau còn có Vangda và Hồ Điệp. Đấy là 4 loại lan mà cả nhà hắn đều rất ưa thích mỗi khi đón tết cùng nhau. Và cái thú vui ấy của gia đình hắn kéo dải chả được bao lâu vì "tiếng lành nó đồn xa" . Nhà ông Chúc năm nào cũng có những giỏ lan thật đẹp đón tết và cứ y như rằng. Những ngày gần tết của những năm sau. Là nhà hắn bị trộm ghé thăm. Tivi hay xe máy thì chả lấy. Lấy mỗi lan………Hài thật……..
5 giờ chiều.
- Ba! Con ra ngoài xíu nhé.
- Không lo học bài đi đâu nữa mày? – Ba hắn bực dọc.
- Dạ con đi tý về mà.
Rồi chả đợi ba hắn đồng ý. Hắn chạy vèo xuống lầu rồi phóng ra đường. Vừa đi vừa nhìn quanh nhìn quẩn như thằng sắp ăn trộm. Vừa đi cũng lại vừa chửi.
- Cái xứ này ko ai chơi game online sao trời??
Đi mãi gần cuối đường mới tìm được 1 quán net. Hắn chui ngay vào mà đăng nhập game Audition. Cái ngày ấy hắn còn ham chơi game lắm. Đi thi hay không đi thi thì ngày nào hắn cũng phải chơi game mới ngủ ngon được. Giờ ngồi nghĩ lại, hắn thấy buồn cười và trẻ con quá.
Lên mạng gặp những chiến hữu trai có gái có. Hẹn nhau vừa nhảy vừa nghe nhạc rồi tám chuyện trên trời dưới đất. Nhìn lại đồng hồ đã hơn 6 giờ. Hắn vội tất tả chạy đi tính tiền rồi phi ngay về nhà trọ.
- Mày đi đâu mà giờ mới về thằng kia????????– Ba hắn gắt gỏng.
- Dạ con lên mạng gặp mấy thằng bạn trong lớp thôi mà.- Hắn rụt rè.
- Đi ăn cơm. Đói lắm rồi đây.
- Dạ…….
Thế là ăn uống xong xuôi. Hắn cắm đầu vào quyển vở. Nói là học chứ bảo có chữ nào vào đầu hắn chết liền. Hắn cũng chả biết hắn nghĩ gì. Vì cơ bản bên tự nhiên hắn học ko tốt lắm. Hắn thích bên xã hội. Nhưng ba hắn nói chả có ngành nghề nào làm ra tiền nếu theo xã hội cả. Làm hắn giờ cầm quyển vở trên tay mà ko biết phải học cái gì. Văn Sử Địa hắn còn chém gió được. Bọn bạn thường nói Sử mà chém gió chắc chết chắc. Thế mà hắn chả sợ. Không nhớ ngày tháng thì ghi năm thôi. Làm gì nhau. Còn văn thì ít ra cũng phải trên 5 điểm. Hắn luôn tự tin như thế. ^^!
Hôm nay hắn ngủ sớm. Chắc do đi xe mệt nên hắn quyết định ko thức khuya nữa. Dù gì……..đại học. Cũng ko phải là ước muốn của hắn.
………………………………………………………….............
Cuộc đời còn lắm chua cay.
Đừng hòng dụ dỗ mà lay lòng người
……………………………………………………………………….
* * *
Sáng thức dậy đã là 8 giờ sáng. Hắn còn định ngủ thêm tới 10h mới dậy. Cơ mà ba hắn lôi đầu hắn dậy để rủ hắn đi chơi…Cung đình Huế.
- Đi chơi cung đình Huế ko con trai ?
Nghe thấy đi chơi là
« 1 2 3 4...153 »

Lượt xem: 135230
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...