loading...

* » » »

 Yêu người cùng tên (Chap 31 - 34)

Yêu người cùng tên (Chap 31 - 34) sv TienThinhPro(Admin)
* 12.08.2014 / 21:32
Linh Nga không nói gì,, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra bên ngoài. Thật sự tôi muốn tỏ tình với cô ấy lắm. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy tay cô ấy. Cả 2 ngồi im tầm hơn chục giây, tôi nói
-Em làm…
-Anh có điện thoại kìa, vào nghe điện thoại đi đã – cô ấy nhanh nhảu
-Ừ, đợi a tí
Ông trời đúng là không thương mình. Gọi lúc nào không gọi lại đúng lúc dở dang câu nói. Chẳng biết ai gọi điện, tiếng nhạc chuông vang ra từ chiếc điện thoại đặt ngoài phòng khách. Tôi lững thững bước vào thì nhìn thấy “18001091” calling.
-Alo
-Anh à, e Nga đây
-Nga nào, tôi quen nhiều Nga lắm
-Anh ko còn lưu số e à, e Q.Nga!
-Có chuyện gì?
-E muốn gặp anh để nói chuyện, 1 lần thôi được không?
-Tôi với cô chẳng còn gì để nói với nhau cả.
-Nhưng e muốn giải thích với anh, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu.
-Thôi, tôi đang bận. Chào!
Tôi cúp máy và bỏ ngỏ lại Q.Nga, thật sự khi Q.Nga gọi điện, tôi định không nghe máy. Ngày xưa tôi hay lưu số của Q.Nga là tổng đài vinaphone, lúc thì lưu là 911. Tôi đi ra ngoài ban công, vẫn thấy Linh Nga đang ngồi đó. Trước mặt tôi là 1 cô gái, là Linh Nga chứ không phải Q.Nga, cái cảm giác mà muốn chinh phục 1 ai đó lạ lắm. Sự hiền lành, dịu dàng, thêm cả chút ngây thơ nữa, Linh Nga đều có cả.
-Người yêu cũ của anh gọi điện à – chắc cô ấy nghe thấy
-Ừ, Q.Nga
-Sao a không đi gặp chị ấy 1 lần
-Anh không thích
-Hôm trước đi ăn cùng anh, e thấy chị ấy đứng khóc lúc anh bỏ vào nhà vệ sinh. Trông chị ấy tội lắm.
-Anh không quan tâm
-Dù sao anh và chị ấy cũng yêu nhau 4 năm trời, hết tình thì còn nghĩa, e nghĩ anh nên đi.
-Đã bảo anh không muốn rồi – tôi gắt lên
-Vâng – Linh Nga cúi mặt xuống không nói gì
Không hiểu Q.Nga muốn gặp tôi là có ý đồ gì. Tôi ko muốn nhìn lại khuôn mặt đó. Cả tôi và Linh Nga đều im lặng. Quay sang nhìn cô ấy, cô ấy có chút thoáng buồn. Linh Nga à, e hãy đợi anh thêm 1 thời gian nữa nhé. Anh sẽ cố gắng để e không phải vướng bận vì anh điều gì. 1 lát sau Linh Nga lên tiếng
-E đi về đây
-Để anh đưa e về, e có đi xe đâu
-Vâng, thế cũng được!
Chở Linh Nga đi trên con đường quen thuộc, chẳng biết từ bao giờ tôi để cho cô ấy cái quyền ngồi sau xe của tôi. Nhưng bên cạnh cô ấy, tôi cảm thấy bình yên, ấm áp đến lạ lùng. Dù cả 2 đều chưa là gì của nhau nhưng tôi dám chắc chúng tôi đang rất sẵn sàng cho 1 mối quan hệ mới. Chỉ là chưa đến lúc mà thôi. Ngay từ lần gặp cô ấy đôi mắt đó đã làm tôi ám ảnh, đôi mắt cô ấy bây giờ lại tạo cho tôi 1 sự khích lệ và hào hứng trong cuộc sống, mỗi khi cô ấy nhìn tôi, mỗi khi cô ấy biểu lộ cảm xúc với tôi, đôi mắt đó làm tôi phát điên lên, khiến tôi khó chịu, nhưng rồi nhiều lúc tôi lại mỉm cười vì sự nhẹ nhàng thoảng qua như 1 cơn gió trong lành….
-Linh Nga này
-Sao vậy anh?
-Cho anh mượn tay chút
-Mượn gì mượn lắm thế, lúc nãy anh mượn rồi mà, e ko phải con người dễ dãi đâu !
-Thì e thấy anh cũng có phải con người dễ dãi đâu, đâu phải tay ai anh cũng cầm đâu
-Nhưng mà để làm gì
Ko để Linh Nga nói nữa tôi lần lượt cầm lấy tay cô ấy vòng qua bụng tôi.
-Ngồi sát vào đi
-Anh tính lợi dụng e đấy hả, đừng nghĩ e hiền!
-Muốn lợi dụng thì anh lợi dụng e lâu rồi.
Linh Nga ngồi sát lại 1 chút.
-E có muốn hoàn hảo không?
-Hoàn hảo cái gì anh?
Tôi lấy tay trái tôi vỗ vỗ vào bên vai phải rồi nói
-E dựa đầu vào vai anh đi
-Tại sao?
-Khi e ôm anh như thế này, dựa đầu vào vai anh như thế này. Người đi đường họ nhìn thấy họ sẽ nghĩ anh và e là 1 đôi, còn tình cảm nữa. Thế là hoàn hảo
-Anh đúng là…lắm chuyện.

1 lúc sau thì Linh Nga dựa đầu vào vai tôi thật. Người tôi lâng lâng bay bổng. Tự nhiên cảm thấy cuộc sống nó cũng thú vị. Cái cảm giác mà Linh Nga đem lại không giống như Trang đem lại. Nó khác hẳn, không vội vã, không cầu kì. Tôi chỉ cần có thế thôi!
-Đến ngõ nhà e rồi này, anh đưa e vào nhé!
-Mọi hôm toàn bắt e đi bộ vào, hôm nay anh hào phóng thế.
-Dần dần rồi cũng phải thay đổi chứ. Hề
Tôi lai Linh Nga vào bên trong ngõ, đến cổng tạm biệt cô ấy
-Anh sẽ suy nghĩ đến lời e nói hôm nay
-E nói gì ạ
-Sẽ gặp Q.Nga 1 lần
-Vâng, tùy anh. Mà thôi anh về đi kẻo muộn. Về thì đi ngủ luôn nhé, đừng có thức khuya!
Tôi đứng ngẩn người tầm 10s
-Ơ kìa, anh không về à, lại ngệt mặt ra đó thế?
-Tự nhiên anh lại không muốn về - cười – tự nhiên lại có người giục anh ngủ sớm
-Thế thì anh cứ đứng đấy nhé, e vào nhà đây – nói xong Linh Nga chạy tọt vào bên trong để tôi ngồi trên xe mà cứ tủm tỉm cười
Suy cho cùng thì hôm nay tôi tỏ tình không thành vì cuộc điện thoại đó cũng là 1 cái lợi. Tôi thực sự muốn làm cho Linh Nga nhiều hơn, tôi muốn dành 1 sự toàn tâm toàn ý cho cô ấy. Nhưng nghĩ đến Q.Nga, tôi lại băn khoăn, và rồi tôi quyết định hôm sau gọi điện cho Q.Nga
-Alo anh à
-Cô rảnh không, tôi muốn nói chuyện.
-Hôm nay e sợ không đi được
-Trưa nay tôi rảnh, ko gặp hôm nay thì không có lần sau đâu
-Vâng, thế thì trưa, gặp nhau ở đâu ạ
-Ở quán…Thế nha
Nói xong tôi cúp máy, làm đến 11h trưa thì tôi đứng dậy đi gặp Q.Nga. Đến quán thì cô ấy đã ngồi trước ở đó từ lúc nào
-Anh đến rồi đấy à. E ơi cho chị 1 café nâu đá nhiều sữa.
-Không e ơi, cho anh nước cam
-Anh không uống café à, mà cũng phải, anh thay đổi cho nên ko uống những thứ ngày xưa anh thích là điều đương nhiên.
-Ừ, uống café làm gì cho đắng thêm. Cuộc đời này đã đủ đắng lắm rồi. Dù có nhiều sữa tôi vẫn thấy nó đắng lắm.
-Anh đừng nói thế được không?
-Mà có chuyện gì, hôm qua cô gọi muốn gặp tôi mà, có gì thì nói luôn di
-E muốn giải thích. Thật ra mọi chuyện không như anh nghĩ đâu
-Không như tôi nghĩ à. Cô biết tôi nghĩ gì không?
-Bố e và bố anh ấy tự quyết với nhau, chứ thật ra e ko muốn như thế
-Không muốn, không muốn mà trước khi chia tay tôi, buổi tối tôi login vào facebook của cô, cô tắt chat để khỏi phải nói chuyện với tôi, rồi cô lại đi nói chuyện với nó. Cô nói với nó cái gì tôi còn nhớ như in trong đầu đây này. Cô còn ôm nó nữa cơ mà, cô còn cầu xin nó ôm nữa cơ mà. Cũng may là hồi đó tôi trẻ trâu nên tôi mới làm thế, chẳng biết lúc đó sừng mọc trên đầu tôi dài cỡ nào rồi. Mà không hiểu tại sao tôi biết như vậy còn gục đầu vào vai cô khóc nức nở xin cô quay lại như 1 thằng hề. Tôi đúng là thằng hề mà!
-E xin anh, e sai rồi – cô ấy khóc nức nở
-Thôi cô đừng có khóc nữa, lúc cô bỏ tôi đi, cô có khóc không. Tôi đã biến cô từ 1 con cừu thành 1 con sói từ bao giờ vậy. Yêu tôi – cô là 1 đứa con gái bị động, chậm chạp, ăn nói thì không có đầu có cuối. Cái gì tôi cũng phải bảo, phải chỉ cho cô. Lúc cô bỏ tôi đi cô chắc vui lắm. Vì lúc đó có người thích cô mà, say nắng à, rung động à, cảm xúc nhất thời à. Lấy cái cớ đó xong đi luôn. Tôi cầu xin cô đợi tôi thêm 1 năm nữa, khi đó tôi mới kiếm được tiền. Ấy vậy mà… - tôi quát to
-E xin lỗi anh, anh đừng đay nghiến e như thế được không? – cô ta khóc to làm mọi người trong quán quay sang nhìn
-Tôi đã xác định 1 mối quan hệ lâu dài với cô. Cô nói bố cô khó tính, 4 năm yêu nhau tôi còn ko được cô dẫn về gặp bố cô 1 lần, không cho tôi có cơ hội. Bố mẹ tôi thì sao, tôi phải chỉ cô từng chút cách cư xử
1 2 3...8 »

Lượt xem: 3201
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...